Chức vị hiện tại của anh ta nói dễ nghe là tổ trưởng của một nhóm, nhưng đó cũng chỉ là chức vị tạm thời.
Còn không phải sẽ dễ dàng bị người đuổi đi sao, nếu không phải nhờ năng lực của anh ta.... Làm sao đến lượt anh ta có được công việc tốt như vậy.
Cho nên lúc đó nhà máy dệt may có vị trí muốn ứng tuyển công nhân, Lưu Minh Huy liền cảm thấy cơ hội của bản thân đến rồi!
Ban đầu chỉ muốn tìm một kẻ ngốc để lừa một chút tiền. Nhưng không ngờ thật sự bị anh ta nghe được, mặc dù gia đình của Lâm Hiểu Lan chỉ là nông dân nhưng nói thế nào thì cha cô ta cũng là thư ký của thôn, trong nhà còn có một người anh trai là quân nhân.
Đến lúc đó nếu để anh trai của cô ta sắp xếp cho anh ta một chức vị trong quân đội, chẳng phải sẽ tốt hơn so với cái chức vị quèn trong nhà máy dệt may sao?
Tất nhiên Lưu Minh Huy chưa bao giờ tính đến trường hợp người nhà của Lâm Hiểu Lan sẽ không đồng ý giúp anh ta.
Theo anh ta thấy thì anh ta là một người thành phố, có thể nhìn trúng cô gái nông thôn Lâm Hiểu Lan này thì đó chính là vinh hạnh cho nhà họ Lâm.
Đúng là hình tượng điển hình của tên đàn ông phượng hoàng, đã muốn nhưng lại sĩ diện, vừa muốn dựa vào nhà gái để có cuộc sống tốt, đồng thời lại khinh thường cô gái đó!
Thực sự đúng với câu nói: Cầm lấy bát cơm của người ta ăn rất tự nhiên, ăn xong bỏ bát xuống thì quay sang chê bai chửi bới!
May mà Cố Tri Ý không biết ý nghĩ trong đầu anh ta, nếu không thì cô đã châm chọc, mỉa mai anh ta một trận rồi.
DTV
Nghĩ thật hay?
Nhưng mà từ câu nói mà anh ta nói với Lâm Quân Trạch cũng có thể nhìn ra anh ta là kẻ ham hư vinh, tham vọng quá lớn, liên tục nịnh hót Lâm Quân Trạch.
Cố Tri Ý cùng Lâm Quân Trạch quay sang nhìn nhau một cái, đã hiểu ý trong mắt nhau.
Buổi trưa, mẹ Lâm cũng chuẩn bị một bữa trựa thịnh soạn để chiêu đãi Lưu Minh Huy
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-167.html.]
Trên bàn ăn, tất cả mọi người nhà họ Lâm đều có mặt đầy đủ, Lưu Minh Huy dùng cái miệng ba tấc lưỡi của anh ta khen ngợi cả gia đình họ một lần.
Mặc kệ trong lòng bố Lâm đang nghĩ gì, nhưng có khách ở đây, dáng vẻ của ông Lâm vẫn tỏ ra vô cùng nhiệt tình tiếp đón anh ta, vì vậy khiến người khó có thể nhìn ra ông ấy có hài lòng hay không hài lòng.
Đợi đến lúc Lưu Minh Huy ăn cơm xong chuẩn bị đi về, vốn dĩ Lâm Hiểu Lan muốn đi đưa anh ta một đoạn nhưng mà Lưu Minh Huy lại ngăn cô ta lại.
Nói cái gì mà không muốn cô ta quá mệt mỏi, mặt trời bên ngoài nắng như thế nào blah blah...
Khiến cho cô gái ngốc nghếch như Lâm Hiểu Lan bị nịnh đến mức choáng váng.
Từ mặt ngoài nhìn thấy thì cách nói năng và làm việc của Lâm Minh Huy ở trước mắt người nhà họ Lâm cũng không có gì không đúng.
Nhưng khi mọi người về rồi, bố Lâm lại lắc đầu, cuốn một điếu thuốc, vừa hút vừa nói: “Hiểu Lan này, người đàn ông này, bố cảm thấy nhân phẩm không được tốt lắm.”
Lâm Hiểu Lan vốn dĩ đang đắm chìm trong giấc mộng đẹp là người trong nhà cô ta đều rất vừa lòng về người yêu của cô ta.
Bỗng nhiên nghe thấy bố mình lại nói lời phản đối như vậy thì có chút đứng ngồi không yên.
“Minh Huy không phải rất tốt sao? Bố. bố còn không hài lòng cái gì nữa?” Lâm Hiểu Lan có chút không vui nói.
“Người đàn ông này là người thực dụng, anh ta trông không giống loại người sẽ đồng ý sống yên ổn cả đời với con.”
Hơn nữa, bố Lâm không nói ra rằng Lưu Minh Huy mang lại cho người ta loại cảm giác quá thực dụng, loại người như vậy sẽ vì mục đích của bản thân mà không từ thủ đoạn. Lâm Hiểu Lan không phải là người có thể kiểm soát được anh ta.
“Hiểu Lan, nghe lời bố, chúng ta lại tìm người khác đi, nếu vẫn không tìm được thì bảo anh tư của con giới thiệu cho con người trong quân đội, con muốn người như thế nào lại không tìm được chứ?”
Chỉ là những lời như vậy Lâm Hiểu Lan hoàn toàn không muốn nghe, cô ta chỉ cảm thấy mọi người trong nhà đều thay đổi.