Múc cho ba cha con bọn họ mỗi người một chén cơm, để cho bọn họ ăn trước, còn bản thân cô lại ở phòng bếp bận bịu xử lý gạch cua.
Đầu tiên là cho mỡ heo vào chảo nóng, đem hành gừng hành tây cho vào trước chiên lên cho ra hương vị, sau đó vớt nguyên liệu nấu ăn ra, lại đem toàn bộ số gạch cua cùng bỏ hết vào trong chảo dầu, đảo đều tay là được.
Cuối cùng múc ra khỏi nồi sau đó cho muối và tiêu xay vào là được. Đương nhiên, thịt của Cố Tri Ý cũng không lãng phí, cũng đem đi làm luôn.
Múc ra một chén nhỏ chuẩn bị cho mấy người Lâm Quân Trạch nếm thử trước đồ ăn mới lạ.
Thời điểm Cố Tri Ý đi ra ngoài, hai đứa nhỏ đang ăn đến mức hạt cơm dính đầy miệng, mà cái chén còn lại của Lâm Quân Trạch vẫn không được động vào, anh vẫn luôn đang chờ Cố Tri Ý.
Vốn dĩ là muốn vào trong để giúp đỡ, nhưng mà có vẻ như một mình Tri Ý ở bên kệ bếp làm còn thuận buồm xuôi gió hơn, nên cũng không nói gì nữa.
Hơn nữa anh nhìn thấy thịt viên lẫn ở bên trong cơm, nếm thử một chút, hình như có chút hương vị của thịt hộp.
“Sao lại vẫn còn chưa có ăn?” Thời điểm Cố Tri Ý ra ngoài hỏi.
DTV
“Chờ em rồi cùng ăn.”
Bước chân của Cố Tri Ý đột nhiên dừng lại, sau đó lại làm bộ như không có việc gì tiếp tục ngồi xuống, nói: “Em vừa mới làm tương gạch cua này, mọi người trộn với cơm ăn thử xem.”
Cố Tri Ý sợ gạch cua tính hàn trẻ con ăn vào quá lạnh, còn cố ý ngâm một bình trà hoa cúc.
Thời điểm Lâm Quân Trạch nhìn thấy trà hoa cúc có chút chần chừ, trong nhà hình như làm gì có trà hoa cúc đâu?
Nhưng mà anh cũng chỉ là tưởng thời điểm Cố Tri Ý lên huyện thành lần trước mua được, nên cũng không nghĩ nhiều.
Nhưng mà chuyện thịt hộp, vốn dĩ là muốn hỏi một chút, cuối cùng cũng không nói nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-163.html.]
Người một nhà ăn cơm chiên trứng chân giò hun khói, trộn thêm tương gạch cua, đem cơm buổi tối Cố Tri Ý làm đều ăn đến sạch bóng loáng.
Sau khi ăn xong vẫn như cũ là Lâm Quân Trạch đi cất nồi rửa chén, nhưng mà nhớ đến hôm nay cha Lâm đi lên trấn trên, cũng không biết cái chuyện cương vị kia của Lâm Hiểu Lan là tình huống như thế nào?
Cho nên chờ đến lúc xong xuôi hết cả rồi, trời vẫn còn chưa tối là bao, người một nhà cầm lấy đèn pin, còn Cố Tri Ý cầm theo một ít tương gạch cua đi về phía nhà cũ của Lâm gia.
Lâm gia bên kia lại vừa mới chuẩn bị ăn cơm, Cố Tri Ý mang tương gạch cua đến thì vừa vặn cho bọn họ trộn với cơm ăn.
Một nhà Cố Tri Ý lại đứng ở cửa hứng gió lạnh, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy được thanh âm tán thưởng của người của Lâm gia từ trong nhà truyền ra.
Xem ra, cái tương gạch cua này hôm nay cô làm thu hoạch được một loạt lời khen ngợi.
Còn dư lại một ít. Cố Tri Ý nhìn lại thời gian một chút, chuẩn bị cho Cố Tử Sâm đi làm về để cậu nhóc mang về Cố gia.
Nói cho cùng hiện tại người thì mang thai, người thì bị thương ở chân, tuy là nhà cô có xe đạp, nhưng mà ra ngoài vẫn không được tiện cho lắm.
Chờ đến lúc cơm nước xong xuôi, dọn dẹp mọi thứ, trẻ con thì đi chơi mất rồi.
Bởi vì sợ ở trong sân sẽ bị hàng xóm nghe thấy cái gì, cho nên địa điểm nói chuyện lần này vẫn như cũ là ở trong phòng cha Lâm mẹ Lâm.
Vừa mới ngồi xuống, cha Lâm liền đi thẳng vào vấn đề: “Cha hôm nay đã lên trấn trên để hỏi thăm rồi, xưởng dệt nhà người ta đúng là đang tuyển công nhân, nhưng mà người bên trong đều đã nhận hết rồi. Còn đứa con trai của chủ nhiệm xưởng dệt mà con nói đó, cha cảm thấy tám phần là giả.”
Lâm Hiểu Lan giống như bị tin tức này đánh cho có chút choáng váng.
Sao lại có thể là gạt người được kia chứ?
Tên kia lừa mình để làm cái gì?
Vậy chính là nói, ý tưởng muốn làm công nhân của cô đã thất bại rồi sao?