Cho nên, Cố Tri Ý hiện tại đang chuẩn bị chậm rãi lộ ra chút “dấu vết” cho Lâm Quân Trạch, còn việc anh có thể suy đoán thành cái gì thì phải dựa vào năng lực của anh rồi.
“Mẹ ơi, khi nào thì có bánh để ăn ạ?” Nhị Bảo đột nhiên chạy tới gần Cố Tri Ý hỏi.
“Bánh gì cơ?” Cố Tri Ý khó hiểu.
“Ai nha, chính là cái loại bánh tròn tròn, mềm mại ý ạ.” Nhị Bảo vừa dùng tay khoa tay múa chân, vừa nhớ lại lại phải chảy nước miếng.
“Con đang nói đến bánh kem sao?” Nói đến loại bánh tròn tròn, lại còn to như vậy thì đích thị là bánh kem không thể nghi ngờ.
Không ngờ nhóc tham ăn Nhị Bảo này vẫn còn nhớ đến tận bây giờ.
“Ngày mai sẽ làm cho các con.” Nhưng mà bởi vì hôm nay đi ra bờ biển tương đối trễ, cho nên Cố Trị Ý trước hết cũng chỉ có thể thêm vào trong lịch trình của ngày mai.
“Hay quá hay quá, có bánh ăn rồi.” Nhị Bảo lập tức vui vẻ chạy ra ngoài, nói với Đại Bảo tin tức tốt này.
Chỉ là nói đến bánh kem, Cố Tri Ý đang nghĩ thử xem ở nhà có thể xây một đồ vật giống như lò nướng hay không, đến lúc đó cũng sẽ tiện để nướng mấy món điểm tâm hoặc gì đó hơn.
Sau khi nấu xong cơm trước, Cố Tri Ý liền đi ra ngoài tìm Lâm Quân Trạch, anh còn đang bị Cố Tri Ý sai đi tách gạch cua mà.
Cố Tri Ý ngồi xuống ở bên cạnh anh, trình bày với anh một ít nguyên lý của một cái lò nướng đơn giản một chút.
Đơn giản mà nói chính là một cái cửa động, một tầng bên trên yêu cầu phải dùng tấm sắt để tạo thành hình dạng của lò nướng, phía dưới thì dùng để chứa củi lửa để đun nóng lên.
Bản đơn giản cũng chỉ có thể có hình dáng này, Cố Tri Ý cũng không biết có thể làm thành công được hay không.
“Anh sẽ thử xem thế nào, trước kia cũng chưa từng nghe qua loại lò nướng này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-162.html.]
“Ha hả, em cũng là đột nhiên nghĩ tới, Nhị Bảo bọn nó kêu ăn muốn ăn bánh kem, em liền nghĩ nướng lên thì hương vị có phải sẽ càng tốt hơn một chút hay không.” Cổ Tri Ý có chút mất tự nhiên nói.
Lâm Quân Trạch gật gật đầu, chờ đến lúc tách xong gạch cua, rồi đẩy xe lăn đi tới trước vị trí ven tường trong sân nhà mình, trước tiên sẽ chuẩn bị để xây ra hình dạng của lò nướng nướng trước.
Chờ đến ngày mai lại đi hỏi bến chỗ của cha Lâm bên kia xem có còn tấm sắt nào hay không, bọc lại tạo khối chắc là vẫn được.
Cố Tri Ý nhìn Lâm Quân Trạch đang xây lò nướng, cũng không đi quản nữa, lại đi vào trong phòng bếp, từ trong không gian lấy ra mấy cây giăm bông, cắt thành hình hạt lựu, chuẩn bị lát nữa sẽ bỏ vào lúc làm cơm chiên trứng.
Đã có ý tưởng làm cho Lâm Quân Trạch tự mình phát hiện ra manh mối, Cố Tri Ý cảm thấy cô không cần thiết phải ủy khuất chính mình trên phương diện ăn uống nữa.
Tuyệt đối không phải là do bản thân cô muốn ăn, chỉ đơn thuần là muốn bồi bổ thêm chút dinh dưỡng cho hai đứa nhỏ Đại Bảo và Nhị Bảo mà thôi.
Cố Tri Ý sau khi nấu xong cơm và đem đi làm lạnh, lại đem lòng đỏ trứng và lòng trắng trứng tách ra, lòng đỏ trứng đặt ở trên cơm đã được làm lạnh.
Dùng tay đem lòng đỏ trứng trải đều, khiến cho mỗi viên gạo đều có thể dính lên màu vàng của dịch trứng.
Đặt nồi lên đổ dầu vào, bỏ chân giò hun khói đã được cắt thành hạt lựu và lòng trắng trứng vào xào chín trước, lại đổ cơm dính đầy lòng đỏ trứng vào vào trong nồi, tiếp tục đảo đều.
Chờ đến lúc đồ ăn gần như chín xong, lại nêm vào chút gia vị là được.
Cơm chiên trứng đơn giản đã làm xong rồi, Nhị Bảo mũi chó nhà chúng ta, đã sớm đã ngửi được mùi hương mà lần quay trở lại.
Sau đó hai đứa Đại Bảo đứng ở cửa phòng bếp, cái mũi hít vào không ngừng.
DTV
Cố Tri Ý nhìn Lâm Quân Trạch bên kia một chút, không nghĩ tới một nồi cua to như thế mà toàn bộ số gạch cua đã được tách ra xong rồi.
Cố Tri Ý dứt khoát đưa gạch cua vào làm luôn.