Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 156

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:09:50
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai người cứ như vậy mà đi về phía huyện thành. Chờ đến khi tới huyện thành, người giới thiệu trung gian dẫn các cô tới một chỗ tương đối bí ẩn rồi đi mất, Lâm Hiểu Lan cũng gặp được con trai của chủ nhiệm xưởng dệt.

Chủ nhiệm xưởng dệt họ Lưu, tên là Lưu Hưng Xương. Trong nhà ông chỉ sinh một người con trai và một người con gái, sau này con trai chắc chắn sẽ là người kế thừa chức vị của ông ấy.

Mà “con trai” của Lưu Hưng Xương tên Lưu Minh Huy, là người đàn ông cao gầy đang đứng trước mặt hai cô gái. Anh ta đeo một cặp kính gọng vàng, nhìn qua trông khá hào hoa phong nhã. Thấy hai người Lâm Hiểu Lan và Cổ Bình Bình đến muộn như vậy, anh ta hơi có chút bất mãn. “Sao lại đến muộn thế?”

Cổ Bình Bình vội vàng cúi đầu xin lỗi Lưu Minh Huy: “Ngại quá, anh Lưu, để anh phải đợi lâu rồi!”

Lưu Minh Huy cao ngạo gật gật đầu, nếu không phải nghe nói trong hai người này có một người là em gái của quan to trong quân đội thì anh ta còn lâu mới thèm tới đây. Chẳng qua, khi nhìn thấy hai cô gái trang điểm theo kiểu nông thôn trước mặt này thì anh ta thật sự không nhìn ra người nào mới là người mình nhắm tới cả. Lưu Minh Huy liếc mắt nhìn hai người một cái, hỏi: “Được rồi, không nói nhiều nữa, nghe nói hai người muốn vào làm trong xưởng dệt?” Dường như anh ta đang xác minh xem điều kiện của hai người có tốt như mình muốn hay không.

Cổ Bình Bình lôi kéo Lâm Hiểu Lan, vội vàng gật gật đầu, “Đúng rồi ạ! Anh Lưu ơi, vậy bọn em phải bỏ ra bao nhiêu tiền mới có thể nhận được vị trí này thế ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-156.html.]

“Tôi cũng không nói nhảm nhiều với các cô nữa. Hai trăm khối cộng thêm năm mươi cân lương thực, mười cân thịt nữa.” Lưu Minh Huy đáp.

Lâm Hiểu Lan lập tức mở to hai mắt nhìn anh ta, “Nhiều như vậy ư?”

Lưu Minh Huy khinh thường liếc mắt nhìn hai người một cái, nói: “Ngại đắt à? Ngại đắt thì về quê tiếp tục làm nông dân chân đất là được rồi. Vị trí công tác này vẫn còn đầy người đang tranh nhau cướp đấy!”

Cổ Bình Bình cũng biết đối phương không thích nghe lời này của Lâm Hiểu Lan nên vội kéo kéo tay cô, cười làm lành: “Đúng đúng đúng, bọn em cũng biết điều này mà ạ. Chẳng qua giá này xác thật là có hơi đắt, chúng em còn phải trở về thương lượng với người trong nhà thêm đã. Anh xem xem có thể giảm giá bớt một chút được không ạ?”

DTV

“Cô cho rằng cô đang mua đồ ăn đấy à? Còn mặc cả với tôi nữa? Giá cuối cùng là như vậy, các cô tự về nhà mà thương lượng đi. Tôi nói trước là có rất nhiều người đang tranh đoạt vị trí này, các cô không nắm bắt mà bị người khác tranh mất thì sau này có tiền cũng không mua nổi đâu.”

Cổ Bình Bình cười cười, kéo Lâm Hiểu Lan sang một bên rồi nhỏ giọng nói: “Hiểu Lan, hay là cậu đi tìm người anh trai tham gia quân ngũ kia của cậu hỏi thử một chút đi. Không phải là anh ấy có tiền trợ cấp à? Cậu mượn tạm của anh ấy trước đi, bao giờ cậu trở thành công nhân chính thức thì trả lại tiền cho anh trai cậu là được ấy mà!”

Lâm Hiểu Lan vẫn còn có chút do dự, Lưu Minh Huy đứng bên kia nghe được cuộc trò chuyện của hai người nên cũng biết Lâm Hiểu Lan mới là người có anh trai tham gia quân ngũ. Thái độ của anh ta cũng lập tức tốt hơn một chút, nói: “Được rồi, tôi cho các cô thời gian ba ngày để suy xét kỹ, đến lúc đó mà các cô không tới thì cũng đừng trách tôi đưa cơ hội này cho người khác!” Nói xong, anh ta nhìn thoáng qua Lẫm Hiểu Lan rồi đi mất.

Loading...