Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zrdeaFTR1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo đều hơi nao nao, có thể nói cảm giác như vừa sáng sớm đã phải ngồi tàu hỏa đường dài vậy. Vừa rồi bọn họ cũng nghe thấy mình là con ruột của cha mẹ, cam đoan không giả. Nhìn dáng vẻ mẹ vác đao tuy có chút sợ hãi nhưng hình tượng của mẹ lại trở nên vô cùng cao lớn, còn cao lớn hơn cả cha nữa!
Sau khi tạm biệt trưởng thôn, gia đình Cố Tri Ý không để ý tới những người xung quanh đang nói chuyện với nhau mà cùng nhau đi về nhà.
Chuyện xảy ra lần này cũng có thể gián tiếp chứng minh rằng cô và Vương Dương không có loại quan hệ không rõ ràng kia. Còn về hai kẻ vu oan hại người kia, cô dám chắc rằng bọn họ chỉ an tĩnh trong một khoảng thời gian ngắn rồi sau này sẽ lại chạy ra nhảy nhót tiếp. Đến lúc đó cô sẽ giăng bẫy sẵn chờ bọn họ nhảy vào.
Hai anh em bị kinh sợ nên khi về đến nhà rất dính lấy Cố Tri Ý, cho dù Cố Tri Ý đã nói mình là mẹ ruột nên sẽ không vứt bỏ hai đứa thì chúng vẫn dính lấy cô, Cố Tri Ý thấy vậy thì cũng mặc kệ. Sau khi xoa xoa mặt hai nhóc thì cô bèn cầm mấy quyển sách thiếu nhi mua được tại trạm thu mua cho hai đứa tự đọc, còn cỗ và Lâm Quân Trạch thì vẫn ngồi một chỗ học tập như cũ.
Trong lúc nhất thời, căn nhà không quá lớn tràn ngập sự vui vẻ và ấm áp. Chỉ là, có hai đứa nhỏ chuyên phá hỏng không khí ở chỗ này thì ấm áp cũng chỉ duy trì được một lúc.
“Mẹ ơi mẹ, chữ này là chữ gì ạ?”
“Chữ to đấy.”
“Mẹ ơi, còn chữ này thì sao ạ?”
DTV
“Là chữ vương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-155.html.]
Sau đó, căn phòng biến thành lớp học để Cố Tri Ý dạy chữ cho hai đứa nhỏ, việc học tập của cô hoàn toàn không thể tiếp tục được nữa.
Mà bên này, Lâm Hiểu Lan đang cảm thấy mình quá là nghĩa khí khi đã nói giúp chị dâu. Phì phì, cô nhầm, không phải là cô giúp chị dâu đâu! Chẳng qua là cô không đành lòng nhìn thấy hai cháu trai nhỏ bị bắt nạt mà thôi, dù thế nào cũng đều là người nhà họ Lâm bọn họ mà! Nói chung là tâm tình của cô đang rất là tốt đẹp, chuẩn bị đi tới trấn trên tìm bạn học của mình để chơi.
Trước đó, vì muốn học theo Cố Tri Ý đua đòi nên Lâm Hiểu Lan cũng học đến cấp ba. Hiện tại ngày mùa đã qua, trong nhà cũng không cần cô phải hỗ trợ cho nên cả ngày cô đều chạy đi chơi khắp nơi như trẻ com.
Lâm Hiểu Lan có mấy bạn học là người ở trấn trên, trong nhà họ đều đang tìm kiếm quan hệ để xem có thể đi tới xưởng dệt ở huyện thành làm nhân viên tạm thời hay không. Cô cũng muốn đi hỏi thăm tin tức thử xem mình có thể nhờ vả chút quan hệ để được vào làm nữ công nhân trong xưởng dệt không
Vừa mới đi tới trấn trên, cô đã thấy bạn tốt của mình là Cổ Bình Bình đang đứng chờ mình ở đường lớn. Vừa thấy Lâm Hiểu Lan tới, cô ta lập tức tiến lên bắt lấy tay cô, nói: “Sao bây giờ cậu mới tới thế? Mình đã chờ cậu cả buổi rồi đấy!”
Lâm Hiểu Lan vừa mới măng thím Dương trong chốc lát nên đã chậm trễ thời gian, lập tức xin lỗi ngay: “Ngại quá, Bình Bình, vừa nãy mình có chút việc nên mới trì hoãn. Bẫy giờ chúng ta mau đi luôn thôi!”
“Đi đi đi, mình nghe ba mình nói bây giờ chỉ còn lại hai vị trí thôi đấy! Chúng ta đi tới huyện thành trước nhé. Bạn mình có quen biết với con trai của chủ nhiệm xưởng dệt, chúng ta đi xem thử xem có thể đi cửa sau không.”
“Hả? Nhưng có phải nếu vậy thì sẽ tốn rất nhiều tiền không?” Lâm Hiểu Lan không phải là cái gì cũng không hiểu, cô biết cái gọi là đi cửa sau thực ra chính là lén lút đưa tiền đưa đồ cho người ta. Tuy điều kiện của nhà cô rất không tệ, nhưng cũng không thể nào dùng tiền của cả nhà để cho một mình cô tới huyện thành làm công nhân được.
“Lo gì, không phải là cậu có một người anh trai đang làm ở quân đội à? Đến lúc đó tìm anh trai cậu mượn tiền là được rồi!”