Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/dGZm3M7TSG
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Hiểu Lan blah blah mà mắng mỏ một lúc lâu, đám người xung quanh đều nghe đến phát ngốc. Ài, cả nhà lão Lâm đều mồm mép nhanh nhẹn ghệ cơ, cãi nhau cũng không cãi lại nổi người ta nữa. Đương nhiên, việc Lâm Hiểu Lan ra mặt bênh vực người nhà hôm nay đều nhờ công của chè đậu xanh mà lần trước Cố Tri Ý nấu. Lúc ấy Lâm Hiểu Lan mới từ trấn trên trở về, không nghĩ rằng chị dâu nhà mình lại để phần cho cô.
Trong lòng cô hơi hơi thay đổi ấn tượng về người chị dâu này một chút, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi! Cô không phải người bị một chén rchè đậu xanh thu mua đâu! Chẳng qua dù cháu trai nhà mình có thể nào thì đều là ruột thịt, người làm cô như cô đương nhiên phải che chở rồi. Chính vì vậy nên mới có một màn mắng người như vậy.
Cố Tri Ý cũng không nghĩ rằng cô em chồng không quá thân thiết với nhà mình lại có thể đứng ra bênh vực, xem ra con bé này cũng không phải là người không hiểu chuyên.
Cuối cùng, thím Dương không thể chống lại nổi Lâm Hiếu Lan và cả các thôn dân nên chỉ đành cúi đầu xin lỗi Đại Bảo và Nhị Bảo: “Ngại quả, Đại Bảo và Nhị Bảo. Bà Dương không nên nói những lời lung tung rối loạn này với các cháu, các cháu đừng để ở trong lòng, đừng để ở trong lòng nhé!”
Thím Dương hạ mình xin lỗi xong thì chỉ hận không thể co chân chạy mất, thế nhưng cuối cùng thì ý tưởng này vẫn thất bại.
“Làm sao đây? Sao lại vây quanh ở nơi này thế?” Một giọng nam hùng hậu vang lên trong đám người.
DTV
Cố Tri Ý nhìn về phía người tới thì nhận ra đây chính là thôn trưởng của thôn Phúc Lâm, Lâm Quốc Phú. Cô kể lại ngắn gọn những chuyện đã xảy ra vào buổi sáng hôm nay cho trưởng thôn nghe.
Lâm Quốc Phú tức giận đến mức chi thẳng vào thím Dương, “Vợ lão Dương à, bà nói xem sao ngày nào bà cũng tám chuyện lung tung rồi gây ra mấy chuyện không đâu thế? Xong việc này tồi nhất định sẽ nói chuyện đàng hoàng với lão Dương nhà bà! Còn cả cậu nữa thanh niên trí thức Tiểu Vương. Tuy các cậu xuống nông thôn để xây dựng nông thôn nhưng hiện tại cũng coi như là một thành viên của thôn Phúc Lâm chúng tôi nên vẫn phải chú ý tu dưỡng phẩm đức cá nhân chứ. Cả ngày chỉ biết gây sự tám chuyện như mấy bà ba hoa trong thôn thì ra cái gì?” Chỉ cần là người thông minh một chút thì đều có thể đoán ra ai là người giở trò quỷ sau lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-154.html.]
Vương Dương bị Lâm thôn trưởng phê bình trước mặt mọi người nên cực kỳ mất mặt, chỉ hận không thể chôn đầu xuống đất trốn đi.
Lâm Quốc Phú nói xong thì lại nhìn về phía đám người xung quanh, “Được rồi được rồi, trở về hết đi. Đều không cần làm việc kiếm công điểm nữa à?”
Sau khi giải tán đám đông xong, ông mới nhìn về phía Cố Tri Ý, “Vợ lão tứ à, cháu nói xem cháu đã lớn bụng thế này rồi, cầm đao đi lung tung thế này thì ra thể thống gì?”
Thấy mọi chuyện đã được giải quyết nên Cố Tri Ý lập tức giấu thanh đạo ra sau lưng, cười nói: “Trưởng thôn, đây không phải là do cháu quá tức giận sao ạ? Lần sau cháu sẽ không cầm đao đâu, ha hả.” Nói xong cô còn cười gượng hai tiếng.
Lâm Quốc Phú cũng chỉ là nói vậy thôi, ngay sau đó ông bèn nhìn về phía Lâm Quân Trạch: “Lão tứ à, việc này chú nhất định sẽ nói chuyện với lão Dương. Hai vợ chồng các cháu đừng để ở trong lòng nhé, toàn là mấy bà tám ngày ngày không làm việc mà chỉ biết khua môi múa mép ấy mà!”
Lâm Quân Trạch khách sáo nói: “Việc này có trưởng thôn xử lý thì chúng cháu yên tâm rồi. Nếu không còn việc gì khác thì chúng cháu đi về trước đây ạ!” Nói xong, anh lập tức đứng lền cầm lấy thanh đao trong tay Cố Tri Ý.
“Về nhà thôi, vợ à.” Lâm Quân Trạch nói, sau đó lại nhìn về phía em gái mình đang đứng một bên, “Con gái con đứa mà suốt ngày chạy đi xem náo nhiệt thế? Được rồi, mau về nhà đi thôi!”
Lâm Hiểu Lan chỉ có tác dụng làm công cụ cãi nhau: “.....”
Thật ra Lâm Hiểu Lan cũng không sợ người anh trai ruột này cho lắm, sau khi làm mặt quỷ thì lập tức chạy về nhà.