Cố Tri Ý thấy vậy thì lập tức kêu to: “Lâm quả phụ, cô đừng đi vội chứ! Tôi muốn hỏi cô một chút, cô nhìn thấy tôi và Vương thanh niên trí thức thân mật lúc nào hả?”
Biết mình chạy khôngn được nên Lâm quả phụ chỉ đành đứng lại, lắp bắp nói: “Vào... Vào... Vào cái ngày trước khi cô đi tới tỉnh Liêu để chăm sóc lão tử nhà cô.”
“Ồ? Cô nhìn thấy ở nơi nào?”
“Ở khu rừng trúc trong thôn ấy, còn có thể là nơi nào nữa?”
“Trùng hợp ghê, buổi tối ngày hôm đó tôi tới nhà mẹ chồng tôi chơi. Vậy mà cô lại nói lúc đó tôi hẹn hò với Vương thanh niên trí thức ở rừng trúc à?”
Lâm quả phụ lập tức có chút chột dạ, ánh mắt mơ hồ nói: “Vậy... Vậy có thể là do mắt tôi kém.”
“Mắt kém? Mắt kém hay là không thấy gì nhưng vẫn vu oan giá họa cho tôi?”
Lâm quả phụ lập tức ấp úng không dám nói lời nào, bất cứ ai cũng đều biết cô ta đang chột dạ vì cái gì.
Cố Tri Ý lại nhếch miệng nói: “Để tôi đoán nhé. Trước đó cô hẹn hò với đàn ông ở nơi đó, trùng hợp bị tôi thấy được cho nên mới muốn hắt nước bẩn lên người tôi chứ gì?”
Lâm quả phụ ngẩng đầu, có chút hoảng sợ nhìn Cố Tri Ý. Cô ta còn chưa kịp biện hộ thì Cố Tri Ý lại nói tiếp: “Chẳng lẽ tôi phải nói ra tên của người kia thì cô mới biết sợ à?”
Nhìn thấy ánh mắt của Cố Tri Ý khẽ liếc qua Vương thanh niên trí thức đang đứng bên kia, Lâm quả phụ lập tức sợ hãi, “Vậy, vậy trước đó là do tôi nhìn lầm, nhìn lầm rồi. Xin lỗi cô, vợ lão tứ!” Nói xong, Lâm quả phụ có chút hốt hoảng chạy mất
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-153.html.]
Mọi người đều đã nhìn ra Lâm quả phụ thực sự có một chân với người khác, bị vợ lão tứ bắt gặp cho nên mới vu oan giá họa cho vợ lão tứ. Mọi người đều mồm năm miệng mười bày tỏ ý kiến.
“Theo như tôi thấy ấy à, từ ngày lão Lâm c.h.ế.t thì Lâm quả phụ này y hệt như cái gậy thọc cứt ấy!”
“Đúng đúng, trước đó còn thấy cô ta phải sống đơn côi rất đáng thương cơ. Chậc chậc, thật đúng là một mẫu cứt chuột làm hỏng cả nồi cháo ngon mà!”
“Theo tôi thấy thì có khi cô ta lại có một chân với Vương thanh niên trí thức kia ấy, hai người này vừa thấy đã biết không phải là thứ gì tốt rồi.”
Cố Tri Ý nhìn về phía thím Dương, thím Dương cũng cực kỳ xấu hổ mà nói: “ Vậy nếu tất cả mọi chuyện đều là hiểu lầm thì giải tán đi, giải tán đi thôi.” Nói xong, bà nhấc chân định chạy vào trong nhà.
Cố Tri Ý không định buông tha cho thím Dương dễ dàng như vậy, vội kéo hai đứa con trai đang đứng bên cạnh Lâm Quân Trạch tới trước mặt mình rồi nói: “Thím Dương, một câu hiểu lầm là đã xong chuyện rồi ạ? Thím không định xin lỗi Đại Bảo và Nhị Bảo nhà cháu sao?”
Mấy thôn dân vẫn chưa rời đi cũng đều lên tiếng tỏ vẻ tán đồng.
“Vợ lão Dương à, không phải tôi có ý xấu gì đâu nhưng việc mà bà làm đúng thật là không phúc hậu chút nào hết.”
“Đúng thế đấy, nói những chuyện này với trẻ con làm cái gì? Bà nói linh tinh với mấy đứa trẻ chưa hiểu chuyện, lỡ như chúng bị ảnh hưởng thì sao?”
“Mau nói xin lỗi đi, xong thì việc này cũng coi như là cho qua.”
DTV
Cho qua việc này sao? Đương nhiên là không thể nào rồi! Xem dáng vẻ chột dạ vừa nãy của Lâm quả phụ thì có khi cô ta thực sự có một chân với Vương thanh niên trí thức, Cố Tri Ý sẽ chờ thời cơ để bắt lấy nhược điểm của hai người đó. Còn về thím Dương thì...
Thím Dương còn chưa kịp nói gì thì Lâm Hiểu Lan nghe tin chạy đến cũng trưng ra vẻ mặt cực kỳ phẫn nộ. Cô lập tức tiến lên, chống eo chỉ vào thím Dương rồii mắng to: “Sao lòng dạ của bà lại đen tối độc ác thế hả? Hai cháu trai nhỏ của tôi mới hơn ba tuổi mà bà dám không biết xấu hổ mà lải nhải tin đồn nhảm trước mặt chúng sao? Theo tôi thì vừa nãy chị dâu tôi nói không sai, cháu trai nhà bà có phải ruột thịt hay không cũng không biết đâu!”