Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 151

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:09:42
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vốn dĩ tôi nghĩ đến đều là người sống trong cùng một thôn, nên cũng không có ý muốn so đo với các người. Nhưng bây giờ lão Lâm nhà tôi đã trở về, thế mà bà còn dám nói hai đứa bé nhà tôi không phải cốt nhục của cha chúng ngay trước mặt chúng!”

“Các người cũng đều làm mẹ hết rồi, bà nói xem nếu ai nói về con cháu của bà như thế không phải chính là đang cào thịt trong người bà ra hay sao?”

Đứng xung quanh có rất nhiều người đều đã làm mẹ, họ cũng gật đầu phụ họa theo: “Còn không phải sao. Ai nói tiểu Hầu Tử nhà tôi không phải do tôi sinh ra, tôi thật sự phải cầm d.a.o đi liều mạng với họ.”

“Đúng vậy, con người ta mới ba tuổi đã nói mấy lời thế này với chúng, vợ lão Dương đúng là làm chuyện thất đức rồi!”

“Đúng vậy, bà nói xem lão tứ Lâm gia làm chuyện gì phiền đến bà sao, sao cả ngày cứ nhìn chằm chằm vào nhà người ta làm gì chứ?”

Mấy người phụ nữ thấp giọng trò chuyện với nhau, giọng nói cũng không lớn nhưng với trình độ nghe thấu của thím Dương thì bà ta hoàn toàn nghe thấy.

Lúc này bà ta chỉ ước gì có cái lỗ nào đấy mà chui vào. Thế nhưng cái miệng của bà ta giống như có lý lẽ của riêng nó, thế mà lại lẩm bẩm một câu: “Ai biết cô nói có thật hay không?”

Cố Tri Ý lập tức giận dữ nói: “Được thôi, vậy gọi Vương thanh niên trí thức tới đây để chúng tôi ba mặt một lời đi! Để nói rõ xem có phải chúng tôi có quan hệ gì không, xem tôi có phải giày rách hay không?”

Cố Tri Ý gọi một thím đứng bên cạnh: “Thím ơi, nhờ thím giúp cháu đi gọi Vương thanh niên trí thức tới đây với ạ.”

“Ừ ừ, được. Vợ lão tứ, nhưng cháu đừng xúc động đấy nhé!” Nói xong, bà quay đầu chạy đi gọi người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-151.html.]

Lúc này Cố Tri Ý mới cảm thấy mình có chút mệt, cũng không để ý tới ánh mắt hóng hớt của mọi người mà bình tĩnh tìm một tảng đá trong nhà họ Dương rồi ngồi xuống.

Lâm Quân Trạch chậm rãi chạy tới, nhìn thấy Cố Tri Ý không quá xúc động thì anh mới hơi yên lòng. Anh tiến lên phía trước nói với thím Dương: “Thím Dương, thím là người lớn nên cháu cũng không trách mắng thím được, nhưng cháu nhất định sẽ nói rõ chuyện này với trưởng thôn. Trong thôn chúng ta cũng nên loại bỏ bầu không khí bất lương này rồi.”

Mọi người nghe thấy Lâm Quân Trạch nói vậy thì đều vô cùng sửng sốt, thím Dương thì càng trưng ra vẻ mặt táo bón.

DTV

Lâm Quân Trạch không để ý tới mọi người mà lập tức đi tới trước mặt Cố Tri Ý, dịu dàng nói: “Vợ ơi, đi, chúng ta đi về nhà trước.”

Cố Tri Ý vẫn ngồi im không nhúc nhích, nhìn Lâm Quân Trạch nói: “Không được, hôm nay em mà không xả được cơn tức này thì em ăn không ngon.” Nói xong cô lập tức quay đầu đi, cũng không thèm nhìn Lâm Quân Trạch nữa.

Trong tay Lâm Quận Trạch vẫn còn đang chống nạng, anh cực kỳ bất đắc dĩ nhìn dáng vẻ vợ nhỏ nhà mình phát giận nhưng cũng không bảo cô trở về. Mấy ngày nay anh trở về xác thật là có nghe được một vài tin đồn nhảm nhí, chỉ là lúc ấy cũng không quá để ý, không nghĩ rằng chuyện này lại ảnh hưởng đến cả hai đứa nhỏ nhà mình.

Chắc hẳn chuyện hôm nay vợ anh có ý định riêng của mình rồi. Nghĩ vậy, Lâm Quân Trạch cũng ngồi xuống bên cạnh cô, thỉnh thoảng còn dỗ dành Cố Tri Ý vài câu nữa. Dù sao vợ anh cũng đang mang thai, đâu thể để mấy người thím ba hoa trong thôn chọc cho cô tức giận được?

Thím lúc nãy vừa đi gọi người nhanh chóng gọi vai chính của ngày hôm nay tới đây.

Sau khi Cố Tri Ý nhìn thấy Vương Dương tới thì cũng đứng lên, Lâm Quân Trạch vừa chuẩn bị đứng lên thì bị Cố Tri Ý đè vai lại,

“Chân anh vẫn chưa đỡ đâu, ngồi yên đấy đi.”

Lâm doanh trưởng của chúng ta nghe vợ nói vậy thì lập tức thành thật ngồi im ở đó. Vợ mình thì có thể làm sao bây giờ? Cưng chiều thôi!

Loading...