Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 150

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:09:40
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Một bàn tay không vỗ thành tiếng, nếu không phải do cô ta cả ngày đều ăn mặc lòe loẹt thì làm sao có chuyện như thế?” Thím Dương rất đương nhiên mà phản bác.

Chỉ là còn chưa đợi có ai nói thêm câu nào thì có người đã nhìn thấy Cố Tri Ý đang hùng hồ tìm đến đây rồi.

Dùng đầu ngón chân cũng biết là vì chuyện gì mà tìm đến thế này rồi. Lúc này, người nhìn thấy Cố Tri Ý đã dùng tay đụng vào người thím Dương, ý bảo bà ta đừng nói nữa.

“Được rồi, bớt nói vài câu đi! Bà cũng là người có cháu, trên miệng tích chút đức đi!”

Ai biết được thím Dương này căn bản không nhận lòng tốt của người ta, bà ta còn lớn tiếng hơn nữa.

“Tôi còn muốn nói đó, tôi nhổ vào! Cô ta cầm lấy tiền của Lâm gia đi nuôi tên mặt trắng kia. Mua viên bi gì đó cho con cái chơi. Bằng Bằng nhà tôi muốn mượn chơi một chút thì đã làm sao? Cả nhà đều hẹp hòi như thế! Tôi nói nhé, hai đứa con trai kia còn chưa biết là con của ai đâu.”

Thím Dương không chú ý đến ánh mắt ra hiệu của một thím đứng bên cạnh, bà ta càng không để ý thấy mấy thím khác đang kéo giãn khoảng cách với bà ta rồi.

Chờ cho đến khi Cố Tri Ý đã sắp đến trước mặt, thím Dương mới đột nhiên phát hiện sắc mặt của mọi người không đúng lắm.

Bà ta vừa quay lại lập tức nhìn thấy Cố Tri Ý xách theo con dao, dữ tợn, hùng hổ đi về phía bà ta, sắc mặt cũng không nói là tốt.

Lúc này, thím Dương đã run rẩy tay chân: “Vợ lão tứ, cô ... cô muốn làm gì? Đang ban ngày ban mặt, cô cầm... cầm d.a.o theo làm gì?"

Cố Tri Ý vừa tiến đến đã cho thím Dương một bạt tai. Cô nói: “Bây giờ, tôi hỏi thím, một bàn tay vỗ có thành tiếng không?”

Thím Dương bị đánh đến sững sờ.

Cố Tri Ý nói xong cũng không cho thím Dương cơ hội nói, cô đổi tay cầm d.a.o chỉ vào thím Dương, cười nói: “Làm gì hả? Vậy thì phải hỏi thím mới đúng. Hôm nay, cái miệng này của thím đã làm những gì rồi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-150.html.]

“Tôi làm gì chứ? Tôi cũng chỉ nói hai câu thì đã sao?” Lúc này thím Dương đã quên mất cái bạt tai Cố Tri Ý vừa đánh mình.

Trong lòng mình, bà ta không ngừng động viên bản thân. Thím Dương cũng chậm rãi cảm thấy mình chẳng nói gì sai cả, giọng điệu bà ta lại bắt đầu cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng.

“Ai biết hai đứa con nhà cô đã khóc rống lên như thế, mà tôi nói cũng chẳng có gì sai.”

“Tôi nói này, bà già lòng dạ đen tối kia. Cả ngày bà hay lắm mồm còn chưa nói, thế mà đến hai đứa bé chỉ mới ba tuổi bà cũng nói ra được sao? Bà có còn biết xấu hổ hay không hả? Tôi nói Bằng Bằng nhà các người không phải giống của Dương gia nhà các người kia kàa."

“Phi! Ả đàn bà này sao lại độc ác như vậy chứ? Còn nói cháu tôi không phải giống nhà chúng tôi.”

Nghe Cố Tri Ý nói đến cháu trai nhà bà ta, thím Dương lập tức nóng lên rồi.

“Thế nào? Vậy bà lại được phép đi nói Đại Bảo và Nhị Bảo nhà tôi, còn không cho tôi nói cháu nhà bà sao? Hôm nay, tôi phải để mọi người phân xử thử xem.”

Lúc này Cố Tri Ý cũng đã tỉnh táo lại rồi.

Cô biết trước kia cô chỉ mới giải quyết tin đồn, mà còn rất nhiều người vẫn giữ thái độ hoài nghi.

DTV

Đoán chừng là thanh niên trí thức họ Vương kia đã nói gì đó sau lưng, nên lại bắt đầu truyền ra chút tin đồn.

Hôm nay phải dứt khoát giải quyết một lần cho xong, tránh về sau thỉnh thoảng lại bị người ta moi ra biên soạn này nọ.

“Lão Lâm nhà tôi ở tiền tuyến bảo vệ quốc gia, tôi ở trong thôn, trong bụng còn đang mang thai, cả ngày cứ bị các người biên soạn. Tôi chỉ lười biếng nên trước đó không quan tâm nhiều đến hai đứa bé, nhưng tôi chưa từng bỏ đói hai đứa con của tôi. Không phải sao?”

“Còn chuyện tôi và thanh niên trí thức họ Vương kia, mọi người đều nói thanh niên trí thức họ Vương kia có văn hóa, tôi qua đó mượn vài cuốn sách, ai ngờ lại bị các người đồn đại thành thế này.”

Loading...