Cố Tử Sâm nói xong thì nhanh như chớp chạy về phòng mình. Lưu Ngọc Lan bất lực chỉ về hướng Cố Tử Sâm.
“Thằng nhóc thối.”
“Được rồi, đến nhà con thì con cũng đừng nuông chiều nó, việc nên làm cứ để nó làm, cơ thể cao lớn như thế rồi nên làm nhiều việc hơn!"
“Được rồi, con biết rồi!”
Không bao lâu sau thì Cố Tử Sâm cũng thu dọn đồ xong, tất cả đều gói gọn trong một cái gói nhỏ, sau đó còn nhấc luôn cái thùng tôm kia, thuần thục leo thẳng lên xe bò.
Trên xe bò, Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn thấy cậu út làm một loạt các động tác như thế mà vô cùng mê mẩn.
“Cậu út, cậu muốn đến nhà chúng cháu sao?”
“Đúng vậy! Đêm nay, mấy đứa có muốn ngủ chung với cậu không?” Cố Tử Sâm cố ý hỏi.
“Muốn a!”
Bên này, Đại Bảo còn đang phân vân ngủ với mẹ hay ngủ với cậu út thì Nhị Bảo đã nhận lời rồi.
“Được rồi, mẹ, vậy chúng con xuất phát đây. Chờ có thời gian lại trở về thăm mẹ và cha.”
“Được rồi, được rồi! Bụng lớn vậy rồi, con cũng đừng suốt ngày chơi đùa lung tung, ngoan ngoãn ở nhà dưỡng thai đi! Rảnh rỗi mẹ sẽ đi thăm con.”
Lưu Ngọc Lan ghét bỏ nói, nói xong lại vịn tay cho Cố Tri Ý lên xe: “Lên xe đi! Sao bây giờ còn dông dài hơn mẹ thế này!”
??? Bà nói gì?
Được rồi! Được Lưu Ngọc Lan đỡ lên xe, sau khi ngồi xuống, Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch chào hỏi một tiếng với Lưu Ngọc Lan và Lâm Tú Mai, sau đó lập tức lên đường về nhà.
Lâm Quân Trạch còn cố ý đi vòng đường ruộng để chào Cố Khôn và hai anh vợ. Lúc này, cả nhà mới rời khỏi thôn Cố Gia.
Họ còn không biết rằng, chân trước họ vừa đi, chân sau mấy người thím của Cố gia đã đến nhà.
“Ngọc Lan à, không phải nói Tiểu Ý về nhà rồi sao? Sao tôi không thấy đâu vậy?”
“Thím à, chúng vừa rời đi rồi. Có chuyện gì không?”
“Ôi, chúng tôi còn có thể có chuyện gì chứ. Nghe nói Tiểu Ý trở về nên đến gặp nó một lát.”
Thím Vương Cần hơi thất vọng nói. Thế nhưng sau đó lại làm ra vẻ thần bí kéo Lưu Ngọc Lan sang một bên hỏi: “Tôi nghe nói chân con rể bà bị thương. Bây giờ như thế nào rồi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-142.html.]
Lưu Ngọc Lan nghe xong. Quả nhiên.
Lại là đến để tìm hiểu tin tức. Mà Lưu Ngọc Lan cũng không có ý định che giấu nên bà rất thoải mái kể lại.
“Không có chuyện gì nghiêm trọng hết. Đây là do Cố Tri Ý đang mang thai, mà vừa vặn nghỉ ngơi dưỡng thương rồi ở nhà cùng với Tiểu Ý và mấy đứa bé luôn.”
Nói xong cũng không thèm quan tâm đến tâm tư muốn nhiều chuyện của các thím, lại nói tiếp: “Ôi! Bây giờ cũng sắp đến giờ cơm rồi, các bà còn không mau trở về lo cơm tối?”
Mấy người này nhìn thấy tư thế muốn đuổi người của Lưu Ngọc Lan cũng chỉ đành ôm tâm trạng muốn nhiều chuyện quay về nhà mình.
Sau khi họ đi, Lưu Ngọc Lan mới “Xì” một tiếng đầy khinh thường: “Lo chuyện bao đồng!”
Mà bên này.
Lúc trên đường đi, Đại Bảo và Nhị Bảo đã không còn quấn lấy Cố Tri Ý nói chuyện nữa mà chỉ kéo lấy cậu út bi bô nói suốt.
Chỉ chơi viên bi một hồi đã thành lập tình cảm cách mạng!
Hai đứa bé một trái một phải nhìn Cố Tử Sâm, tò mò hỏi: “Cậu, đi học là gì?”
“Chính là đến trường học tập tri thức.”
“Vậy cháu và Nhị Bảo có thể đi học không?” Đại Bảo cảm thấy việc đi học sẽ rất vui.
“Không được, hai đứa còn nhỏ quá!”
“Vậy đến lúc nào mới được?”
“Đợi đến khi cháu lớn hơn một chút!”
Cố Tử Sâm vô cùng kiên nhẫn giải thích với hai đứa cháu của mình.
Chỉ là. ..
Hai đứa cháu này có quá nhiều câu hỏi rồi!
Cậu ấy bất lực nhìn Cố Tri Ý, Cố Tri Ý lại làm như không nhìn thấy, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời cảm thán: “Ôi, hôm nay thời tiết tốt quá!”
DTV
Hừ. Phụ nữ.
Đương nhiên, cuối cùng vẫn là Cố Tri Ý phải cắt ngang một trăm ngàn câu hỏi vì sao của hai đứa, với điều kiện là sẽ làm món tôm chanh chua cay vào buổi tối cho hai anh em.
Thế nhưng lại có thể làm cho cả ba cậu cháu đều mê mẩn, chỉ ước được trở về nhà ngay lập tức để có thể ăn được.