Cố Tri Ý ôm lấy cánh tay Lưu Ngọc Lan làm nũng nói: “Có lớn đi chăng nữa cũng là con gái của mẹ!”
“Không biết xấu hổ.” Lưu Ngọc Lan giận trách.
Ngoài miệng thì nói ghét bỏ nhưng vẫn để Cố Tri Ý tùy ý ôm lấy bà.
Con gái đã trưởng thành rồi, đã bao lâu rồi chưa thấy được con gái lại thân thiết với bà thế này.
DTV
Cố Tri Ý ôm cánh tay Lưu Ngọc Lan, dựa vào trên người bà, đáy lòng cô hơi chua xót. Trên người Lưu Ngọc Lan làm cho cô cảm nhận được sự ấm áp như người mẹ từ kiếp trước của cô, khiến cô không nhịn được mà lưu luyến, muốn dựa dẫm vào.
Thật sự rất tốt! Đời này cô còn có thể cảm nhận được sự ấm áp này một lần nữa.
Lưu Ngọc Lan dặn dò cô thêm vài câu, sau đó để Cố Tri Ý chuẩn bị đi về nhà.
Lúc Cố Tri Ý đi ra, trên tay cầm theo túi đồ ăn mà Lưu Ngọc Lan đã chuẩn bị cho.
Đại Bảo và Nhi Bảo thì lưu luyến không rời chào tạm biệt mấy anh chị.
“Lần sau, mọi người cũng đến nhà chúng em chơi đi! Em sẽ bảo mẹ làm đồ ăn ngon cho mọi người.” Nhị Bảo vỗ n.g.ự.c nói một lời chắc chắn.
Cố Tri Ý vừa bước đến bậc cửa:…….
Khá lắm! Không hổ là con ruột. Hố mẹ chúng mà không hề do dự.
“Được rồi, em trai, anh nhớ rồi!”
Con trai út nhà Cố lão đại Cố Văn Minh kéo lấy cánh tay Nhị Bảo, vẻ mặt sinh ly tử biệt.
“Em phải gọi anh là anh, anh lớn hơn em.” Nhị Bảo khó có được cơ hội làm anh trai, cậu bé sửa lại.
“Được rồi, em trai!
Khiến Nhị Bảo tức giận đến mức phải giậm chân.
"Ha…."
Không thèm để ý đến em trai thối Cố Văn Minh này nữa, Nhị Bảo nhìn thấy Lâm Tú Mai đang may quần áo dưới mái hiên thì lại gần, sờ tay lên bụng cô ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-141.html.]
Cậu bé nghiêm trang nói: “Em trai phải ngoan ngoãn nha! Anh trai sẽ bảo vệ em!”
Lâm Tú Mai nghe được lời này của Nhị Bảo thì “Ôi” một tiếng, khiến cô ấy vui vẻ cực kỳ.
Người ta đều nói trẻ con nhìn thấy thứ mà người lớn không nhìn thấy được. Lúc này nghe Nhị Bảo nói trong bụng mình là con trai thì trong lòng Lâm Tú Mai vô cùng vui mừng.
Cô ấy đặt lại kim khâu vào trong giỏ xách, ôm chặt lấy Nhị Bảo, vô cùng yêu thích.
“Được được được, bảo vệ em trai, chờ em trai được sinh ra rồi, mợ sẽ đến nhà mua kẹo cho Nhị Bảo của chúng ta ăn!”
Nhị Bảo vô cùng vui vè, cậu bé chỉ ước gì ngay ngày mai em trai sẽ được sinh ra luôn.
Chờ mọi người trong nhà chuẩn bị đi ra ngoài lên xe, vừa vặn nhìn thấy Cố Tử Sâm trở về, trong tay còn mang theo một cái thùng.
Đoán chừng là cậu ấy đã chạy thẳng một đường về đây, lúc này nhìn thấy chị gái mình còn chưa đi, cuối cùng cũng yên tâm.
Sau đó cậu ấy vừa thở vừa nói: “Hô hô hô – chị, anh rể, cũng may còn đuổi kịp.”
Vừa nói vừa chuyển cái thùng đến trước mặt Cố Tri Ý.
“Chị, em mới vừa bắt được, còn rất tươi, chị mang về đi!”
Nói xong lại nhớ đến món tôm chanh chua cay đã ăn được vào buổi trưa, không tự chủ được mà nước miếng đã muốn đua nhau trào ra rồi.
“Thằng nhóc này, có lòng rồi! Ngày mai phải đi học rồi, có muốn đến nhà chị chơi một đêm không?” Cố Tri Ý hỏi.
Cố Tử Sâm nghe xong. Việc này không tệ! Dù sao ngày mai đi học cũng phải đi qua thôn của chị gái, ở lại nhà chị gái cũng xem như đi học gần được một chút.
Đúng vậy! Cậu ấy cũng chỉ vì muốn đoạn đường gần hơn mà thôi, chứ không phải muốn đến đó ăn cái gì mà tôm chanh chua cay đâu...
“Việc này có phiền lắm không ạ?”. Cố Tử Sâm còn đặc biệt làm ra chút nhăn nhó, muốn từ chối mấy lần.
Ai ngờ Lưu Ngọc Lan nghe được, một bàn tay đã đập vào ngay trên đầu của Cố Tử Sâm.
“Thích đi thì đi, không đi thì lập tức đi vào nhà! Đàn ông con trai nhăn nhăn nhó nhỏ như đàn bà con gái vậy!”
Cố Tử Sâm dáng vẻ đàn bà:... Ngẫm thấy có một người mẹ bạo lực rất đáng sợ.
Sợ mẹ ruột còn muốn nói gì thêm, Cố Tử Sâm đã nhanh chóng nói trước: “Đi đi đi! Con như thế này còn không do sợ phiền phức chị gái của con sao? Mọi người đợi một lát, em đi xếp quần áo.”