Bởi vì Cố Tri Ý cũng thích ăn nên khi làm món tôm chanh chua cay này, cô đã cố ý bỏ vào rất nhiều rau thơm. Dù sao loại rau này được trồng rất nhiều ở mỗi nhà.
Ai biết được khi vừa quay sang đã thấy cha gắp lấy rau thơm không ngừng, cũng sắp hết rồi.
“Cha, sao cha lại cướp rau thơm của con vậy?” Cố Tri Ý cũng xuống tay liên tục gắp rau thơm, nói.
Hai người họ giống như đang âm thầm tranh đua với nhau, ai cũng không muốn chịu thiệt.
Một bữa cơm vui vẻ giống như không hề có trận chiến khói lửa giữa hai cha con.
Thôi được rồi! Trước đó Lưu Ngọc Lan còn cảm thấy Cố Tri Ý đã có nhiều thay đổi, nhưng lúc này nhìn thấy hai cha con ngây thơ tranh giành đồ ăn với nhau, thì đây đúng là con gái ruột của bà rồi.
Cả nhà trên dưới nhìn cuộc chiến giành rau thơm giữa Cố Tri Ý và Cố Khôn, nhưng rõ ràng rau thơm còn rất nhiều mà hai người họ vẫn muốn tranh giành.
Nói đến thì họ đã lập tức trưng ra vẻ mặt ‘các người không hiểu đâu’.
Nói cái gì mà: “Mọi người có biết tranh nhau ăn thì ngon hơn không?”
Lưu Ngọc Lan: “...” Cảm ơn! Tôi không biết!
Hai người Cố Tử Mộc và Cố Tử Lâm đã lâu rồi mới lại nhìn thấy lại hình ảnh thế này trên bàn cơm, trong lòng họ lại hơi phiền muộn.
DTV
Em gái đã lập gia đình, trong nhà đã không có ai tranh rau thơm với cha nữa, cha ăn rau thơm cũng không ngon như trước nữa.
Lần đầu tiên Lâm Quân Trạch nhìn thấy Cố Tri Ý như thế này, giống như một đứa con nít còn chưa lớn vậy. Thường ngày, trước mặt hai đứa bé cô đều làm ra hình tượng một người mẹ cao lớn. Lúc này, mới trở về nhà mẹ đẻ một chuyến, vậy mà lại chơi trò ai gắp được nhiều rau hơn với cha của mình.
Đại Bảo và Nhị Bảo: .... Mẹ, hình tượng sụp đổ rồi.
Hôm nay, Lưu Ngọc Lan làm bốn món ăn, còn thêm cả một nồi canh trứng, lạp xưởng cắt thành từng mảnh nhỏ, còn làm thêm hai món хàо.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-138.html.]
Hai món nhỏ thì một là dưa muối, món còn lại là bánh gạo nhân hẹ.
Chủng loại đồ ăn trên bàn không nhiều, nhưng thắng ở số lượng đủ nhiều, còn có thể kẹp ăn một số với lạp xưởng.
Cố Tri Ý ăn một miếng làm xưởng đã vô cùng thích thú.
Lưu Ngọc Lan nhìn thấy cô vẫn giống như trước kia vô cùng thích ăn lạp xưởng, bà nói: “Lúc về thì mang theo hai cái lạp xưởng, con làm mà ăn. Bây giờ, nhìn tay nghề nấu nướng của con đã tốt lên như vậy rồi, mẹ cũng không cần lo lắng con bỏ đói hai đứa cháu ngoại của mình nữa.”
Cố Tri Ý:…..
Một số món ăn khác cũng rất nhanh đã bị tiêu diệt. Thật ra, khả năng nấu nướng của Lưu Ngọc Lan không thể gọi là khó ăn, nhưng người ở thời này đều không nỡ cho nhiều dầu mỡ, nên các món ăn làm ra thường nhạt nhẽo vô vị.
Hôm nay, vì có gia đình của Cố Tri Ý trở về, nên đã tương đối chịu cho dầu mỡ nhiều hơn những ngày thường, món ăn tự nhiên cũng thấy ngon hơn.
Cả nhà lớn bé đều ăn đến vô cùng thỏa mãn.
Cơm nước xong xuôi, thu dọn chén bát đều giao cho chị dâu cả, sau đó mọi người tập trung dưới mái hiên uống trà tán gẫu.
Dáng người hai anh em Cố gia khá cao, Cố lão đại tương đối khỏe mạnh, Cố lão nhị lại hơi gầy hơn một chút.
Có lẽ vì đã nhiều năm như vậy, vất vả lắm hai vợ chồng Cố lão nhị mới có một đứa bé nên rất vui mừng.
Mỗi ngày anh ta đều đi sau vợ mình, sợ có cái gì va vào hoặc bị trượt.
Lúc này, anh ấy ngồi xuống nhưng nụ cười bên khóe miệng chưa bao giờ giảm đi, chuyển ghế cho vợ, vịn ghế cho cô ấy ngồi xuống, dáng vẻ một người chồng chu đáo.
Còn làm ra vẻ mặt ẩn ý sâu xa nhìn về phía Lâm Quân Trạch, nhíu mày nói: “Đến đây, đến đây! Vợ à, em chậm chút, vừa rồi đứng có mệt không?”
Lâm Tú Mai bị nhiệt tình bất ngờ của chồng dọa cho sợ, tuy rằng thường ngày anh ta vẫn hay căn dặn vợ mình phải cẩn thận nhưng không phải như hôm nay. Giống như đang làm cho ai đó xem vậy.
…Hả? Cần?