Trên mặt Cố Văn Hùng đầy vẻ lên án nhìn Cố Tri Ý, sau cùng cũng chỉ lẩm bẩm trong miệng rồi đi ra ngoài gọi mọi người về.
“Còn mấy đứa khác nhanh chóng đi rửa tay đi! Hôm nay không ít đồ ăn ngon đâu”
Vốn dĩ mấy đứa bé còn đang háo hức chơi trò chơi mới nhưng nghe thấy có đồ ăn ngon thì lập tức chạy đi rửa tay nhanh như một cơn gió.
Nói đùa sao? Băn bi thì có thể để một hồi sau lại chơi tiếp nhưng cơm ngon mà không ăn thì sẽ không còn nữa.
Đợi đến khi cả bọn đều vào trong nhà, nhìn thấy trên bàn bày ra mấy cái thau lớn.
Ngày thường, trong nhà có ăn cơm cũng chỉ có một thau đồ ăn mà thôi, không phải là dưa muối thì cũng là rau xanh.
DTV
Lập tức, mắt mấy đứa bé sáng lên lấp lánh, nhìn chằm chằm vào đồ ăn trên bàn, không dời khỏi được.
Cố Tri Ý bưng cơm ra, nhìn thấy mấy đứa bé cứ đứng ở đó, đến nước miếng cũng sắp chảy ra rồi.
May mắn là không để chúng chờ đợi quá lâu, cả đoàn người Cố gia cũng đã hết giờ làm rồi, đi về nhà.
Chị dâu thứ hai là Lâm Tú Mai đã về nhà trước nhất, bởi vì nghĩ đến việc cô ấy đang mang bầu nên chỉ để đi tách đậu phộng, công việc nhẹ nhàng. Mà chỗ cô ấy đi tách đậu phộng cũng không xa lắm, nên đã nghe người trong thôn nói cả nhà cô em chồng đã trở về nhà, cho nên còn chưa hết thời gian làm việc thì thím Tú Anh đã cho phép Lâm Tú Mai về nhà trước.
Bởi vì chuyện lần trước, Lâm Tú Mai vẫn cảm thấy hơi ngại, vì vậy cô ấy đã suy nghĩ rất kỹ, lần này vẫn nên nói một tiếng xin lỗi trước mặt Cố Tri Ý.
Còn chưa vào cửa, Lâm Tú Mai đã nhìn thấy mọi người đang ngồi dưới tàng cây nói chuyện phiếm, chờ đến khi đã đến gần cô ấy mới chào hỏi mọi người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-136.html.]
“Tiểu Ý, mọi người về nhà rồi à? Vừa nghe người trong thôn nói em trở về, chị cũng muốn quay lại nhìn mặt mọi người một lát, bất đắc dĩ không về nhà ngay lập tức được.” Lâm Tú Mai hơi ngại ngùng nói.
“Không có việc gì cả, chị dâu.” Lâm Quân Trạch lời ít ý nhiều nói.
Cố Tri Ý cũng không quá để ý, cô nhìn bụng của chị dâu thứ hai Lâm Tú Mai lúc này đã hơi lộ ra, quan tâm hỏi: “Chị dâu, lúc nãy, em có nghe mẹ nói thai của chị đã ổn định rồi, bây giờ thế nào rồi? Làm sao còn đi làm như thế?”
“Ôi ~! Mấy ngày trước, chị đã đến nhà thầy thuốc trong thôn chúng ta kiểm tra lại. Không có vấn đề gì cả! Chị không muốn ở trong nhà quá lâu, mà trong nhà cũng có nhiều người, làm một người mẹ cũng muốn đi tranh chút lương thực nộp thuế thôi!”
Lâm Tú Mai nói lời này có ý đùa giỡn nhưng Cố Tri Ý cũng biết người ở thời đại này hầu như đều không quen ở không, nhàn hạ.
“Tiểu Ý à, trước đó, chị dâu không nên mới nghe người ta nói mấy lời linh tinh đã về nhà nói lại với mẹ, em cũng đừng trách chị dâu nha! Cũng bởi vì chị dâu quá nóng lòng, nên dùng sai cách.”
Cố Tri Ý suy nghĩ một hồi mới nhớ ra. Chuyện Lâm Tú Mai đang nói chính là lời đồn mấy người trong thôn đồn đại cô với thanh niên trí thức họ Vương kia.
Cố Tri Ý phất tay, xem như chuyện cũng chẳng có gì to tát nói: “Được rồi, chị dâu, chuyện có bao lớn đâu! Chẳng lẽ em còn vì chút chuyện này mà tức giận chị sao?”
Dừng lại một lát, cô lại nói tiếp: “Nhưng lần sau, nếu lại có chuyện gì, trước nhất chị đừng nói với mẹ em, để tránh mẹ lớn tuổi hay lo lắng không đâu.”
Tuy nói là Cố Tri Ý không thèm quan tâm người ta đồn đại nhưng cũng không muốn đối phương lấy danh nghĩa muốn tốt cho mình mà làm một số chuyện gì đó. Đặc biệt là khi làm liên lụy đến những người lớn trong nhà. Đến nay, Cố Tri Ý vẫn còn nhớ rõ ngày đó, lúc cô vừa mới xuyên đến, mẹ Cố khí thế hùng hổ bước vào nhà như thế nào...
“Đúng đúng đúng! Về sau, chị dâu nhất định sẽ chú ý. Vậy em ngồi trước nhé, chị vào xem mẹ có cần phụ giúp gì không.”
Lâm Tú Mai còn tưởng là bữa ăn trưa này lại do một mình mẹ chồng ra tay, vì vừa về đến cửa đã nhìn thấy nhà Cố Tri Ý đang ngồi nói chuyện phiếm dưới tàng cây.