Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 134

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:17:36
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh Nhị Bảo, vâng vâng vâng, chúng tôi mới là con nít, cậu cho chúng tôi chơi với!”

“Đùng vậy, đúng vậy! Tôi còn không biết cái viên bi này chơi như thế nào nữa.”

“Tôi tôi tôi, Nhị Bảo có thể cho chúng tôi chơi cùng không?” Trong đám đông, từng đứa bé tranh nhau nắm lấy tay hai anh em, chúng chỉ sợ Nhi Bảo và Đại Bảo sẽ không cho chúng chơi cùng.

Đừng nhìn mấy đứa nhóc kia còn nhỏ nhưng chúng đã biết nịnh bợ thế kia, làm thiếu niên Cố Tử Sâm phải bất ngờ mà sững sờ.

Mà với Đại Bảo và Nhị Bảo thì không cần phải nói, dù sao cũng chỉ là đứa bé ba tuổi, còn có thể có ý đồ gì xấu chứ? Chúng chỉ muốn được người ta khen mà thôi. Muốn được mọi người vây quanh mình, tựa như bản thân chính là một lão đại vậy. Khiến cho trong lòng Đại Bảo và Nhị Bảo dâng lên một cảm giác vô cùng thỏa mãn.

Đại Bảo ngẩng đầu lên, cực kỳ kiêu ngạo nói: “Được thôi! Vậy tôi và em trai sẽ dạy mọi người cách chơi.”

Thế là lập tức xuất hiện một hình ảnh vô cùng quỷ dị, đứa bé ba tuổi ghét bỏ dạy cho mấy đứa bé lớn hơn mình. Mà mấy đứa bé lớn hơn kia cũng không hề tức giận, chúng lập tức nằm rạp trên đất, con mắt nhắm lại, một mắt khác nhắm thẳng đến cái lỗ, chuẩn bị b.ắ.n cho viên bị vào lỗ.

“Ôi! Các người quá ngốc rồi! Không phải như vậy, phải nhắm cho kỹ!”

“Ôi! Cậu làm sao vậy hả? Không phải nhắm hết hai mắt lại, phải mở ra một con chứ!”

Một bên khác, Nhị Bảo rất hào phóng ném luôn chong chóng tre cho mấy đứa trẻ khác mượn, mỗi người chơi một lần, cứ như thế mà lần lượt từng người đến chơi.

DTV

Nói là người cậu Cố Tử Sâm dẫn hai đứa cháu đi chơi, nhưng kết quả cậu ấy cũng gia nhập vào đội ngũ chơi viên bi kia...

Lại nói bên này, Cố Khôn thấy sắc trời đã không còn sớm nữa, nên bảo Lưu Ngọc Lan đi làm cơm để cả nhà Cố Tri Ý ăn một bữa cơm với gia đình rồi nghỉ ngơi, chờ sau buổi trưa rồi đi về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-134.html.]

Ban đầu Cố Tri Ý cũng có ý định như thế này nên đã không từ chối.

Lưu Ngọc Lan đứng lên, lập tức chuẩn bị thức ăn cho bữa trưa.

Tuy nói ở đây gần biển nhưng cách xử lý mùi tanh của hải sản cũng chỉ dừng lại ở bước cho gừng vào, mà khi nấu cũng không cho nhiều gia vị, nên lúc làm ra món ăn cũng không được ngon lắm.

Cố Tri Ý đứng dậy, đi theo Lưu Ngọc Lan làm cơm trưa. Với một người khá khó tính trong vấn đề ăn uống như cô, Cố Tri Ý biết rõ nên xử lý hải sản như thế nào mới làm ra món ngon nhất.

Vốn dĩ Lưu Ngọc Lan cũng không muốn Cố Tri Ý đến giúp gì cả, trước kia, cứ mỗi lần bảo cô vào giúp thì không phải đều là càng giúp càng loạn sao? Nên sau đó bà đã dứt khoát không ôm hy vọng nữa.

Thế nhưng Lựu Ngọc Lan lại rất ngạc nhiên vì sự thay đổi của con gái, dù sao trước giờ bà đã quá quen thuộc với kiểu cô hay dùng mánh khóe để trộm lười biếng, đột nhiên có một ngày lại trở nên cần mẫn thế này, nghĩ thế nào cũng thấy không đúng lắm.

Nhưng lần này, Lưu Ngọc Lan cũng chỉ có thể đèn ép sự nghi ngờ trong lòng mình, dự định cứ thăm dò khả năng nấu nướng của con gái nhà mình trước đã.

Hải sản giao cho Cố Tri Ý, Lưu Ngọc Lan thấy cô xử lý rất có hình có dáng, nên bà yên tâm đi nấu cơm, chuẩn bị mang mấy thứ còn lại trong nhà ra.

Thật ra cũng chính là lạp xưởng đã làm sau tết năm ngoái, bà đang chuẩn bị lấy ra thêm hai cây làm thêm món.

Bên này, Cố Tri Ý lấy cua cho vào trong một cái chậu, trước tiên sẽ để nó phun ra bùn đất và mấy thứ dơ bẩn.

Còn tôm, Cố Tri Ý muốn làm tôm muối tiêu nhưng lại nghĩ đến cô đang ở Cố gia, nguyên liệu nấu ăn trong tay không nhiều lắm, chính cô cũng không thể tự dưng lại biến ra được.

Vì vậy Cố Tri Ý đã dẹp bỏ suy nghĩ này. Cô chuẩn bị làm tôm chanh chua cay, lúc này đang là mùa hè, vừa khéo có thể xem như một món khai vị.

Loading...