“Ôi! Sao có thể ạ! Cha xem, không phải con làm xong rằm tháng bảy thì lập tức trở về thăm mọi người đây sao?” Cố Tri Ý làm nũng nói.
Cố Khôn giống như cha của cô ở kiếp trước vậy, ăn nói chua ngoa nhưng tấm lòng thì mềm như đậu hũ, kiêu ngạo muốn chết.
“Cha, cha không được vu oan cho con!”
Sắc mặt Cố Khôn chuyển biến tốt hơn chút ít, ông “Hừ!” một tiếng: “Xem như con còn có lương tâm.”
Xem hết một màn hai cha con tranh chấp xong, Lâm Quân Trạch mới nhìn Cố Khôn, gọi một tiếng “Cha.”
Cố Khôn vẫn khẽ gật đầu như trước, cũng không nói mấy lời trách móc gì nữa.
Dù sao con gái cũng trở về với con rể, trong lòng người làm cha như ông sao có thể không vui vẻ.
Nhưng nhìn Lâm Quân Trạch, ông cũng biết lúc trước Cố Tri Ý đã đến bệnh viện chăm sóc Lâm Quân Trạch, lại hỏi thăm một lần nữa: “Chân của con hồi phục thế nào rồi?”
“Cha, hồi phục rất tốt ạ cha đừng lo.”
Cố Khôn nhẹ nhàng gật đầu: “Vậy thì tốt rồi. Lúc trước, cha của con đến nhà nói Cố Tri Ý đã đến quân đội để chăm sóc cho con, làm cha rất lo lắng. Nói một câu không dễ nghe thì con gái này của cha còn cần người ta chăm sóc đây, nó làm sao biết chăm sóc cho bệnh nhân chứ?”
Trong lời nói mang đầy vẻ trêu chọc nhưng nếu nói ghét bỏ thì không ai nghe ra ghét bỏ ở đâu cả.
“Cha, có ai lại đi nói con gái mình như vậy chứ?” Cố Tri Ý ngồi bên cạnh nghe bị chọc ghẹo thì giả vờ tức giận. Cha thế nào lại nói giống như cô là kiểu không biết làm gì cả!
“Hừ, cha làm cha của con đã hơn hai mươi năm, lẽ nào lại không biết con? Cố Khôn liếc nhìn cô.
Mắt thấy hai cha con lại sắp cãi vã, Lâm Quân Trạch vội vàng lên tiếng.
“Cha, bây giờ tay nghề nấu nướng của Tiểu Ý rất tốt, cha đừng nói cô ấy như thế nữa, cha không để ý thấy trong thời gian này, con được nuôi đến mức đã mập ra không ít rồi sao.”
Cố Khôn rõ ràng không tin nhưng cũng không có ý định nói tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-133.html.]
DTV
Dù sao cũng đều là vợ chồng trẻ, người ta còn biết giữ thể diện cho con gái nhà mình thì đúng là đã rất có lòng.
Ở bên ngoài Cố Khôn là một đội trưởng, còn thường xuyên đến huyện thành, đại diện cho đội sản xuất mở cuộc họp gì đó. Nên với một số tin tức, ông cũng nắm bắt rất nhanh.
Trước đây lúc ở nhà, trong số mấy đứa con trai đầu gỗ của mình cũng không có ai có thể nói chuyện được với ông nhưng khi con rể đến, ông lại chịu ngồi nói chuyện với Lâm Quân Trạch.
Cố Tử Sâm cũng chỉ là một thiếu niên mới lớn, ban đầu còn đỡ nhưng khi nhìn thấy cha đã trở về thì đã không chịu ngồi yên nữa, cậu ấy nhanh chóng dẫn Đại Bảo và Nhị Bảo ra ngoài chơi.
Thời này, mấy đứa bé cũng chẳng có thứ gì gọi là đồ chơi cả, thường ngày chỉ ở trong thôn bắt gà, chơi bùn cát, người lớn trong nhà làm cho nó bằng cao su thì mang đi b.ắ.n chim.
Cố Tử Sâm dẫn theo Đại Bảo và Nhị Bảo đến chỗ những đứa trẻ kia chơi cùng còn bị ghét bỏ là con nít thối, không chơi với họ
Mãi đến khi Đại Bảo móc ra một viên bị, thế mà viên bị kia lại là một vật hiếm có, chỉ mấy nhà công nhân viên chức trong thành phố mới dám bỏ tiền ra mua thứ này cho con họ chơi.
Nông thôn bên này đều tự làm đồ chơi ở nhà, mấy thứ như viên bi thế này đối với những đứa trẻ ở đây đều là đồ quý hiếm.
Mà Nhị Bảo bên này lại móc ra chong chóng tre lần trước Cương Tử đã làm cho cậu bé.
Nhất thời xung quanh Đại Bảo và Nhị Bảo đã bị một đám trẻ con vây quanh lấy, chúng chen lấn, tranh nhau muốn Đại Bảo và Nhị Bảo cho chúng được chơi cùng.
Đệt!
Chị gái của cậu ấy cũng quá tốt với hai đứa cháu trai này rồi!
Không phải nói chị gái hay ngược đãi hai nhóc con này lắm sao? Sao lại thế này?
Đột nhiên cậu ấy cũng muốn bị chị mình ngược đãi.
Từ tận đáy lòng mình Cố Tử Sâm không ngừng chửi đậu xanh rau má.
“Hừ, tôi mới không thèm chơi với mấy nhóc con này đâu.” Nhị Bảo kiêu ngạo nói.
Đừng khi dễ Nhị Bảo, cậu bé là thằng nhóc thù dai đấy nhé!