Bên này, Cố Tri Ý lại không có tâm trạng muốn dạy dỗ đứa em trai ruột này, sự chú ý của cô đang đặt vào... tôm cua bên trong thùng sắt lớn kia.
Ôi! Cua xào, tôm luộc, tôm chanh chua cay,...
Chỉ trong chốc lát, trong đầu Cố Tri Ý đã nhảy ra vô cùng cách làm các món với số tôm cua này.
Cố gia bên này có một bãi biển nhỏ, mỗi ngày thủy triều lên xuống, mấy đứa bé trong thôn đều xách theo thùng đi mò cua bắt ốc.
Theo lý mà nói, nếu có nhiều người đi bắt như vậy thì Cố Tử Sâm sẽ không bắt được nhiều mới đúng.
Cũng không biết hôm nay cậu ấy đã gặp phải vận cứt chó gì mà bắt được hơn nửa thùng.
DTV
Đại Bảo và Nhị Bảo đang vây quanh lấy thùng sắt, còn muốn cho tay vào sờ thử nhưng cũng biết càng cua to như thế, nếu bị kẹp sẽ rất đau.
Cho nên cứ mỗi lần tay vừa chạm đến thì lập tức rụt tay lại.
Lưu Ngọc Lan không ngừng căn dặn hai đứa cẩn thận, đừng để bị kẹp tay, còn bà lại quay sang trò chuyện với Cố Tri Ý.
Thiếu niên trung nhị Cố Tử Sâm thì quấn lấy anh rể, không ngừng hỏi mấy chuyện mạo hiểm trong quân đội.
Thỉnh thoảng cậu ấy còn quăng đến Lâm Quân Trạch một ánh mắt hâm mộ, trong lúc nhất thời đã đẩy bầu không khí lên đến cao trào.
Lưu Ngọc Lan nói chuyện với Cố Tri Ý, đơn giản cũng chỉ muốn con gái làm tốt công việc trong nhà. Tuy con gái đã lập gia đình nhưng người làm mẹ như bà vẫn không thể nào yên tâm được. Chỉ lo lắng tính tình con gái không làm người ta hài lòng, sẽ bị nhà chồng khi dễ.
Tuy hiện tại cô đã không còn ở trong Cố gia nữa nhưng tấm lòng của người làm mẹ đều suy nghĩ đến rất nhiều thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-132.html.]
Lại nói thêm một chút về những điều phải chú ý khi sinh con: “Con cũng đùng cả một ngày đều không làm gì, không có việc gì thì kiếm một chút việc nhẹ nào đó mà làm, hoạt động tay chân một chút, đến lúc sinh con mới bớt khổ, biết chưa?”
Nói xong lại giống như đã nhớ ra việc gì đó, bà phiền muộn nói: “Con còn không biết đâu, lúc con sinh Đại Bảo và Nhị Bảo, mẹ lo sợ biết bao nhiêu.”
“Vốn dĩ cho rằng chỉ mang thai một, không ngờ lúc sinh được một đứa lại còn một đứa nữa, cũng xem như số con may. Con xem láng giềng gần đây, có mấy người còn không giữ được con cái.”
Cố Tri Ý cũng rất kiên nhẫn lắng nghe, dù sao đối với cô, đây cũng là lần đầu tiên cô sinh con, Cố Tri Ý hoàn toàn không có kinh nghiệm gì cả. Nghe người lớn nói nhiều một chút cũng không thừa. Nhưng cô cũng không dự định sẽ làm theo tất cả, chỉ khi nghe đến việc ở cữ phải nhịn tắm rửa trong suốt bốn mươi ngày thì Cố Tri Ý đã không thể chấp nhận.
Tuy nói Lâm Quân Trạch bị cậu em vợ quấn lấy nhưng lỗ tai anh vẫn theo bản năng mà dựng thẳng đứng lên, anh muốn nghe thử Lưu Ngọc Lan nói những chuyện gì với Cố Tri Ý.
Nghe được mẹ vợ nói trước đây, khi sinh Đại Bảo và Nhị Bảo là cảnh tượng nguy hiểm như thế nào thì trong lòng anh không khỏi như có cái gì đó bóp chặt.
Trước kia, lúc Cố Tri Ý sinh Đại Bảo và Nhị Bảo cũng là lúc Lâm Quân Trạch đang làm nhiệm vụ, không thể xin nghỉ trở về, cho nên không hề hay biết Cố Tri Ý phải đối mặt với những nguy hiểm gì.
Lúc anh trở về, hai đứa bé đã đầy tháng rồi, mà người trong nhà cũng không nói về chuyện lúc Cố Tri Ý sinh đã nguy hiểm thế nào.
Anh nên nghĩ ra từ sớm mới phải!
Nhưng cũng may, lần này anh đã ở đây, anh sẽ ở bên cạnh cô trong suốt quá trình sinh Tam Bảo, không để cô phải lo lắng gì nữa.
Mấy người đang nói chuyện thì bên ngoài, Cố Khôn đã trở về, tuy khi ông nhìn thấy Cố Tri Ý thì không hề kích động như Lưu Ngọc Lan nhưng vẫn có thể cảm nhận được ông rất vui vẻ.
“Sao hôm nay lại trở về? Còn tưởng con đã quên mất Cố gia này rồi chứ!”
Cố Khôn mở miệng hỏi một tràng chất vấn.