Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 131

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:17:31
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy bản thân cô còn chưa từng chính thức gặp Cố Tử Sâm, nhưng chỉ vừa nghe thấy giọng nói này, Cố Tri Ý đã có phản xạ ngứa tay rất tự nhiên...

Không bao lâu sau, hình ảnh Cố Tử Sâm đã xuất hiện trước mắt cô. Dáng vẻ đứa em trai trong ấn tượng của cô cũng không phải là kiểu trắng nõn, nhưng ít ra cũng không nên là thằng nhóc đen như than đang trước mặt cô thế này chứ!

Cố Tử Sâm nhìn thấy Cố Tri Ý giống như đang gặp một người thân mà mấy trăm năm rồi còn chưa gặp lại, cái sức lực nhiệt tình kia...

Đặc biệt là lúc cậu ấy nhếch môi cười làm lộ ra hai hàm răng trắng, càng làm hiện ra vẻ ngu ngốc không chịu được.

Cố Tri Ý cảm thấy mắt mình hơi cay, cô im lặng không cho hai mắt mình mở lên nữa.

Đơn giản chính là không muốn thừa nhận cái đứa ngu ngốc trước mặt này chính là đứa em trai tương thân tương ái của mình.

Mà người trong cuộc Cố Tử Sâm lại không hề hay biết , cậu ấy cứ nhếch môi cười, hăng hái nhìn về phía Cố Tri Ý.

“Chị, em bấm ngón tay tính được hôm nay chắc chắn chị sẽ về nhà! Còn không phải sao, chị nhìn xem! Sáng sớm hôm nay, em đã ra biển bắt nhiều cua về cho chị, còn có tôm nữa.”

Cậu ấy nói xong lại còn giống như đang dâng lên vật hiếm mà nhấc cái thùng sắt đặt cạnh chân mình, bên trong đúng là có hơn phân nửa thùng sắt đều là tôm cua đang nhảy nhót tưng bừng.

Lưu Ngọc Lan ngồi một bên nghe thấy con trai ngốc nhà mình nói ra mấy lời mê tín như thế, lúc này bà cũng bước lên, nhéo vào lỗ tai con trai, hung dữ nói:

“Cái con gấu con này nói mò cái gì đó hả? Nếu bị người ta nghe thấy còn không bắt con lại mà phê bình cho à?”

“Ôi, mẹ, đau đau đau! Con biết rồi, không phải do con gặp lại chị nên mới vui mừng hay sao? Con không nói nữa còn không được sao? Mẹ mau buông tay!”

Lưu Ngọc Lan nghe vậy cũng chịu buông tay. Bà vừa buông tay, Cố Tử Sâm đã lập tức chạy đến bên cạnh Cố Tri Ý, lên án nói: “Chị, trước kia chị còn nói em là con trai bảo bối của mẹ. Bấy giờ chị nhìn mẹ xem, em chắc chắn không phải mẹ ruột, lại ra tay ác độc như thế.”

Nói xong thì cả khuôn mặt đều vặn vẹo, sờ tay lên cái tai mới bị Lưu Ngọc Lan vặn kia. Còn làm quá lên: “Đau c.h.ế.t mất! Đau c.h.ế.t mất!”

Cố Tri Ý cũng không biết đánh giá thế nào về đứa em trai mới vừa gặp mặt mà cái miệng đã nói không ngừng này.

Đây chẳng lẽ là chứng trung nhị (*) mà người ta thường nói sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-131.html.]

DTV

(Trung nhị: Hội chứng tuổi dậy thì hay ảo tưởng sức mạnh. Sống khép kín hay tách biệt với thế giới bên ngoài, hoang tưởng rằng mình có sức mạnh vĩ đại.)

Mà chứng trung nhị này cũng quá nghiêm trọng rồi.

“Được rồi, cả ngày không làm gì ra hồn cả. Các em nghỉ đến khi nào?” Cố Tri Ý hỏi.

“Hì hì, bây giờ không phải là rằm tháng bảy sao, nghĩ rằng chắc chắn chị sẽ trở về nên em sẽ đi học muộn vài ngày, dù sao học cũng không vào, còn không bằng ở nhà cho xong.”

Nghe xem! Đây là tiếng người nói sao?

Vì không muốn đi học, lại lấy cô làm lý do, người ngoài không biết còn tưởng rằng tình cảm hai chị em tốt biết bao?

Cố Tri Ý biểu lộ ra vẻ mặt đã hiểu rõ cách làm của cậu ấy, còn Cố Tử Sâm nhìn thấy dáng vẻ này của Cố Tri Ý thì biết cô lại sắp dạy dỗ cậu ấy rồi.

Cố Tử Sâm lập tức bịt lỗ tai: “Được rồi, được rồi! Chị, em biết rồi, ngày mai em sẽ đi học, chị cũng đừng nhắc đến em nữa.”

Như thế này rất giống Hầu Tử đang sợ hãi Đường Tăng niệm thần chú, nhìn thấy buồn cười vô cùng.

Lâm Quân Trạch, Đại Bảo và Nhị Bảo ở bên cạnh làm quần chúng ăn dưa đến nửa ngày: “...”

Đại Bảo và Nhị Bảo: Đây là người cậu kỳ quái! Sợ hãi.

Lâm Quân Trạch: Tình cảm của cậu em vợ này và vợ của mình thật sự rất tốt.

Cố Tri Ý: ...Thằng nhóc mắc chứng trung nhị không hề đáng yêu.

Lúc này, gấu con không có mắt nhìn là Cố Tử Sâm kia giống như mới nhìn thấy Lâm Quân Trạch và Đại Bảo, Nhị Bảo.

“A, anh rể! Đại Bảo, Nhị Bảo, thì ra mọi người đều ở đây à? Làm em sợ muốn chết!”

Nói xong còn làm ra vẻ mặt hoảng hốt, vỗ n.g.ự.c mình.

Lâm Quân Trạch: ??? Từ khi nào cảm giác tồn tại của anh lại thấp thế này?

Loading...