Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 130

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:17:29
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà của Cố gia là kiểu nhà của nông dân rất bình thường, bởi vì vừa khéo lại nằm ở hàng đầu của thôn, nên đất trống phía trước nhà tương đối nhiều.

Cha của Cố Tri Ý đã cho vây tất cả lại, vừa vào cửa là một cây hồng bì, thường ngày, người trong nhà thường ra đây hóng mát, ngoại trừ có hơi nhiều muỗi thì đẩy chính là một nơi hóng mát rất lý tưởng.

Đại Bảo và Nhị Bảo vừa bước vào sân đã lập tức chạy đến dưới gốc cây, thân cây đang cao lên, lúc này cao hơn hai đứa bé cũng không nhiều, muốn cây to hơn, người có thể leo lên cây cũng phải đợi đến mấy năm nữa.

Nhưng đây tuyệt đối cũng không ảnh hưởng gì đến việc hai đứa bé muốn thám hiểm.

Thậm chí hai anh em còn ôm gốc cây, muốn giống như con khi được vẽ trong sách, lộn nhào một cái là có thể trèo lên cây.

Không thèm để ý đến giấc mơ muốn mạo hiểm của hai đứa bé nữa, Lưu Ngọc Lan dời ra hai cái ghế cho Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch ngồi dưới gốc cây.

Cố Tri Ý đưa những vật cô đã mang đến cho Lưu Ngọc Lan.

“Các con đến thì đến, còn tốn kém mua nhiều đồ như thế này làm gì?”

“Cũng không có gì đâu ạ, đồ trong nhà cũng nhiều, có một ít là mẹ đưa!”

Nói ‘mẹ (nương) ở đây chính là mẹ Lâm, bởi vì Cố Tri Ý học theo người thành thị nên đều gọi hai người ở Cố gia thành “ba mẹ.”

“Bà thông gia có lòng.”

Nghe Cố Trị Ý nói như vậy, bà có thể cảm nhận được mối quan hệ giữa con gái và nhà chồng đã càng ngày càng tốt hơn rồi, có thể trong lòng cô cũng chịu buông bỏ đi.

Nụ cười trên mặt bà càng lúc càng sâu hơn. Con gái về nhà mẹ đẻ, còn mang theo một ít đồ, có thể thấy suy nghĩ cũng khá chu đáo.

“Quân Trạch, bác sĩ nói chân con thế nào rồi?”

“Mẹ, hiện tại đang hồi phục rất tốt, chờ đến lúc Tiểu Ý sinh chắc đã có thể quay lại quân đội rồi.”

Lưu Ngọc Lan nghe thấy không ảnh hưởng đến công việc của anh thì trong lòng đúng là đã nhẹ nhõm đi không ít.

Hiển nhiên Lưu Ngọc Lan vẫn rất hiểu con gái nhà mình, bà cứ luôn lo sợ tình trạng Lâm Quân Trạch phải xuất ngũ, Cố Tri Ý có lẽ sẽ thật sự náo loạn đòi ly hôn thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-130.html.]

Cũng may Cố Tri Ý cũng không làm bà thất vọng. Lưu Ngọc Lan nhìn bụng bầu của cô, bà quan tâm hỏi thăm.

“Cơ thể con ngày càng nặng nề hơn rồi, mấy công việc nặng nhọc có thể bớt thì bớt đi, lúc này cũng gần ngày sinh rồi, bớt làm việc nặng nhọc lại.”

Lời này nói là cho Cố Tri Ý nghe, nhưng không hề khó nhận ra mẹ Cố cũng muốn nói cho Lâm Quân Trạch nghe.

Không phải Lưu Ngọc Lan có ý gì xấu xa, bà chỉ sợ Lâm Quân Trạch thấy con gái bà lười biếng, bà chỉ hi vọng ngày thường anh sẽ giúp đỡ chút ít, phụ nữ sinh con cùng chính là bước qua quỷ môn quan.

Tuy rằng hiện tại, hầu hết những người phụ nữ nông thôn đều như thế này cả, nhưng Lưu Ngọc Lan vẫn hy vọng con gái của mình sẽ được chăm sóc tốt.

Đến lúc sinh đẻ sẽ có thể giảm bớt đau khổ.

Có thể nói đây chính là bà đang chuẩn bị cho con gái mình trước lúc cô sinh.

Đương nhiên Lâm Quân Trạch cũng hiểu được ẩn ý trong lời mẹ vợ nói, anh cực kỳ đồng ý mà nhẹ nhàng gật đầu với bà:

“Mẹ, mẹ cứ yên tâm, việc nặng nhọc gì đó không phải còn có con sao?”

DTV

Nghe được Lâm Quân Trạch nói như vậy, nụ cười trên mặt Lưu Ngọc Lan càng trở nên chân thành hơn, trong lòng bà không khỏi nghĩ: Con rể do chính bà chọn quả nhiên không sai lầm, người nhìn có tiền đồ còn chưa nói, xem ra còn là một người biết đau lòng cho vợ. Không giống bên này, người khá giả hơn chút ít thì đều là đàn ông độc đoán.

Đau lòng cho vợ? Trừ phi trời đổ mưa màu đỏ!

Trong khi Lưu Ngọc Lan còn đang đắc ý vì quyết định ban đầu của mình, thì từ bên ngoài truyền đến một giọng nói vịt đực. Giọng nói của con trai đang trong tuổi dậy thì, cái giọng nói mà một lời khó tả hết.

“Mẹ, nghe nói chị của con đã về nhà?”

"Chị, chị!"

Được rồi! Lại là một tên chưa thấy mặt đã nghe thấy tiếng.

Người đang đến không hề khó đoán, chính là con trai út Cố gia, Cố Tử Sâm.

Với nguyên chủ mà nói hai người họ chính là yêu thương nhau mà lớn lên, đương nhiên hai người cũng rất chăm chỉ hãm hại lẫn nhau.

Loading...