Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 127

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:17:24
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai anh em còn tưởng là trong nhà có đồ ăn gì ngon nên lập tức bỏ rơi bạn bè, chạy băng băng về nhà.

Khi về đến nhà, Cố Tri Ý cũng đã thay xong quần áo, cô vẫy tay gọi hai đứa đến rửa mặt, lau mồ hôi trên người mới thay quần áo mới lên cho cả hai.

Hai đứa bé thay quần áo xong còn cực kỳ làm dáng khoe khoang, cũng không biết học được ở đâu còn ra vẻ tự nhận bản thân mình anh tuấn.

Đại Bảo mới thay xong quần áo mới, cậu bé đi đến trước mặt Cố Tri Ý, kéo lấy góc áo cô.

“Mẹ, Đại Bảo có rất nhiều quần áo mới, giữ cái này lại đến tết rồi mặc.”

“Lâm Đại Bảo, hôm nay cũng là tết đó!”

Nhị Bảo ngồi một bên vô cùng bất mãn uốn nắn lại anh trai mình. Cậu bé không muốn Cố Tri Ý thu hồi lại quần áo mới này đâu, cậu còn muốn chạy đến khoe khoang với mấy người Tiểu Ba kia nữa.

Với Nhị Bảo mà nói, mặc quần áo mới chính là đón tết rồi.

Tuy trước kia cũng có quần áo mới. nhưng cái này là mẹ mua cho. ý nghĩa không giống nhau.

Đặc biệt hôm nay cả nhà còn về nhà ngoại, đây chính là chuyện chưa từng có trong trí nhớ của Nhị Bảo.

Chờ đến khi Cố Tri Ý phải tỉ mỉ giải thích rõ ràng cho hai đứa rằng hôm nay không phải đón tết, chỉ bởi vì phải sang nhà ngoại nên mới mặc quần áo mới, đến tết sẽ được mặc áo bông mới.

Lúc này hai anh em mới yên tâm mà mặc quần áo mới này vào.

Nhị Bảo nhanh chóng quay trở lại dáng vẻ nhóc con thối: “Đại Bảo, anh mau nhìn xem, em mặc có đẹp không?”

Đại Bảo không đồng ý. “Em gọi anh trai, anh sẽ nói cho em biết.”

“Không!”

“Anh là anh trai, em phải gọi là anh trai!”

“Em mới là anh trai, Đại Bảo thối!” Nhị Bảo làm mặt quỷ, sau đó lập tức chạy đi mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-127.html.]

Cố Tri Ý: “...” Lúc này cô vô cùng mong muốn có một chiếc máy ảnh, cô sẽ lưu lại hình ảnh của hai đứa lúc này. Ngày nào hai đứa cũng luôn miệng chọc phá nhau.

Lúc này, Lâm Quân Trạch cũng đã đánh xe bò về nhà.

Xe lăn thì không có cách nào mang theo được, nhưng bất quá, ngồi trên xe bò nên cũng không có ảnh hưởng gì lớn, chỉ là lúc xuống xe rồi thì phải chống gậy.

Cả nhà đã thu xếp xong xuôi thì xuất phát. Cố Tri Ý lên huyện thành vào lần trước, cô đã mua không ít đồ, bây giờ vừa vặn có thể mang qua một ít.

Thuận tiện cũng mang theo mấy cái bánh gạo, lúc này đang là ăn lễ, khi đến nhà ai đó đều mang theo một ít bánh mình tự tay làm đến.

Tuy bánh gạo thì không khác nhau là mấy, nhưng nêm nếm gia vị cũng tạo nên khác biệt rất lớn.

Ngay lúc mọi người trong nhà vừa lên xe thì mẹ Lâm đang chạy đến từ phía sau gọi họ lại.

“Lão tứ, đợi một chút!”.

Đại Bảo và Nhị Bảo ngồi ở phía sau xe bò vẫy tay về phía mẹ Lâm, liên tục gọi:“Bà nội, bà nội, chúng cháu phải đến nhà bà ngoại.”

Lâm Quân Trạch dừng xe bò lại, chờ đến khi mẹ Lâm đuổi kịp lên, thì Cố Tri Ý mới nhìn thấy trên tay mẹ Lâm còn mang theo một cái túi.

Không biết đựng cái gì bên trong, đến nơi thì mẹ Lâm đã nhét chiếc túi vào trong tay Cố Tri Ý.

Bà thở dốc một hơi mới lên tiếng nói: “Mẹ vừa nghe lão tứ nói các con muốn đến thăm nhà thông gia bên kia, biết con không có cái gì mang đến, con mang theo một ít bánh gạo qua đó đi! Trong nhà còn có một số đường đỏ, chị dâu của con không phải đang mang thai sao, con mang về cho cô ấy bồi bổ.”

Cố Tri Ý từ chối: “Mẹ, mẹ mang về đi, con đã có một ít rồi, lấy thêm mấy cái bánh gạo qua là được rồi.”

DTV

“Khó có dịp về nhà mẹ đẻ một chuyến, con cầm lấy đi, đừng để người khác chế giễu!”

Chẳng lẽ mẹ Lâm còn không biết Cố Tri Ý chắc chắn sẽ chuẩn bị một số thứ mang về nhà mình? Sở dĩ bà đưa đường đỏ bảo Cố Trị Ý mang về cũng là chút thành ý của bà mà thôi.

Lúc này Lâm Quân Trạch mới lên tiếng: “Vợ à, mẹ đưa thì em lấy đi!”

Nói xong, anh lại nhìn mẹ Lâm: “Được rồi, mẹ, mẹ cũng mau trở về đi! Chúng con xuất phát sớm thôi, mặt trời lên cao lắm rồi!”

Loading...