Cố Tri Ý khá khó tính trong chuyện ăn uống, nên cô còn làm thêm một chén nước chấm ăn cùng.
Lúc ăn lại không được ăn quá nhanh, nếu không sẽ rất dễ dàng bị bỏng miệng.
Mà bánh gạo khi nấu thành súp sẽ nhanh chóng nhuyễn ra, nhân hẹ bên trong bánh cũng chảy ra.
Trong tô có lớp vỏ bánh đã nhuyễn, còn có rau hẹ, và một số váng dầu bên trên khiến cho người ta nhìn đã rất muốn ăn.
Vỏ bánh mềm mại, nước súp thơm ngon, cực kỳ thích hợp làm món ăn cho những đứa bé hoặc những người lớn tuổi.
Lúc bắt đầu, hai anh em còn im lặng, tập trung ăn uống, đến khi ăn đã no thì cái miệng cũng không còn rảnh rỗi nữa, hai anh em bi bô nói chuyện cực kỳ vui vẻ.
Mèo con đến nhà đã bắt đầu quen thuộc, mỗi ngày cứ vào giờ cơm là nó lại xuất hiện trong sân nhà.
Thế nhưng hôm nay lại dẫn theo một bạn mèo trắng đen nhỏ khác đến ăn nhờ ở đậu cùng nó. Đại Bảo nhìn thấy thì vô cùng ngạc nhiên, cậu bé quay sang nhìn Cố Tri Ý: “Mẹ, đây là vợ của nó sao?”
Khá lắm! Đứa bé ba tuổi đã biết đến vợ rồi à?
“Con có biết vợ là gì không? Sao lại nói nó là vợ?”
Đại Bảo làm ra dáng vẻ bản thân rất thông minh, cậu bé vỗ vào n.g.ự.c mình.
“Đương nhiên là biết rồi! Mẹ cũng là vợ của cha!” Cuối cùng lại bổ sung thêm vào một câu.
“Cha nói với con.”
Lâm Quân Trạch ngồi bên cạnh:…….
Đúng là con trai lớn của cha mà! Một tay cừ khôi trong việc hố cha mình.
Thấy ánh mắt Cố Tri Ý nhìn đến, Lâm Quân Trạch sờ lên mũi, ánh mắt né tránh.
Anh lúng túng cười nói: “Anh không có dạy hư con cái đâu!”
Cố Tri Ý trừng mắt nhìn anh, sau đó thì tiếp tục ăn cơm, không để ý đến cha con không đứng đắn này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-125.html.]
Hai cha con lại liếc nhìn nhau, sau đó thì lặng lẽ rời ánh mắt đi.
Nhị Bảo: ... Trong lúc ăn cơm, con đã bỏ qua chuyện gì sao?
Được rồi, vẫn nên ăn cơm tiếp thôi!
Thế là trong sân chỉ còn lại tiếng húp nước súp và tiếng nhai thức ăn. Bốn con người và hai con mèo, thế mà lại vô cùng hài hòa.
Ăn sáng xong chưa được bao lâu, thì cửa lại vang lên tiếng gõ.
Lúc Cố Tri Ý đi mở cửa, trong đầu cô vẫn không ngừng suy nghĩ sớm thế này thì ai lại gõ cửa nhà cô.
Đến khi mở cửa ra nhìn thấy trước cửa là một chị gái khoảng ba mươi tuổi, da thịt đã có chút sậm vàng, quần áo mặc trên người cũng có miếng vá, trong tay cô ấy còn cầm theo đổ vật.
Khi nhìn thấy Cố Tri Ý mở cửa ra, cô ấy đã bước lên một bước, mở miệng nói trước: “Tri Ý à, nghe nói em đã trở lại, chị mang đến cho em một ít bánh gạo đây!”
Cố Tri Ý biết chị gái trước mắt này là ai. Chị ấy tên là Lâm Xuân Lệ, lớn hơn Cố Tri Ý sáu tuổi, nhà cô ấy rất gần Cố gia bên kia.
Nhắc đến chuyện này, Cố Tri Ý cảm thấy nguyên chủ cũng rất kỳ lạ. Bình thường đều cao cao tại thượng, ánh mắt lúc nào cũng nhìn lên cao, thế nhưng lại chịu qua lại với Lâm Xuân Lệ trong thôn. Bình thường, hai người vẫn rất hay trò chuyện với nhau, mà Lâm Xuân Lê cũng thường mang đến cho cô một ít rau xanh.
DTV
Cố Tri Ý mời chị Lâm bước vào cửa, còn cười nói: “Đúng vậy, đã về được vài ngày rồi, nhưng chưa gặp được chị Xuân Lệ”
“Khụ, chỉ là trùng hợp thôi. Trước đó chị phải trở về chăm sóc cho mẹ mình, chờ chị trở lại thì mới biết em đã đến chỗ quân đội.”
Hai người đi đến mái hiên, ngồi xuống. Lúc này, Lâm Xuân Lệ mới nhỏ giọng hỏi: “Chị nghe nói lão tứ nhà em bị thương. Thế nào rồi? Có bị ảnh hưởng gì không?”
Cố Tri Ý biết Lâm Xuân Lệ chỉ có lòng tốt muốn hỏi thăm, nên cũng không gạt cô ấy, cô nói qua tình trạng của Lâm Quân Trạch với cô ấy.
Lúc này, Lâm Xuân Lệ mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa vặn lại nhìn thấy Lâm Quân Trạch từ trong nhà đi ra, còn lên tiếng chào cô ấy trước.
Lâm Xuân Lệ cười trêu ghẹo anh: “Tôi nói này, vợ của cậu là một người có số vượng phu, cậu xem lúc ấy cậu đang nguy hiểm biết bao, thế mà sắp bình phục rồi!”
Lâm Quân Trạch bị Lâm Xuân Lệ trêu ghẹo thì liếc mắt nhìn về phía Cố Trị Ý.
Vốn dĩ anh còn cảm thấy xấu hổ, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt cô đã đỏ bừng thì lập tức nói đùa lại với Lâm Xuân Lệ: “Đúng vậy ạ! Vợ em có số vượng phu!”