Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 123

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:17:18
Lượt xem: 130

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi người ngắt ra một khối nhỏ, vo tròn trong tay mình, ngón tay cố định ở giữa rồi bóp mỏng dần ra bốn phía, bóp dần dần cho ra hình giống như một cái chén nhỏ.

Lại tiếp tục vân vê cho lớp vỏ càng mỏng ra, đến khi trở nên rất mỏng còn có thể to bằng cả một bàn tay, lúc này cho nhân vào và bắt đầu gói lại.

Thật ra trên cơ bản cách gói của loại bánh này cũng giống như bánh bao vậy. Vì là rằm tháng bảy nên đến khi bánh đã được gói xong sẽ dùng khuôn để tạo ra những hoa văn lên bánh cho đẹp.

Có hình song ngư, có hình bán nguyệt rất đáng yêu.

Cố Tri Ý nhìn thấy cách gói của mỗi người cũng không giống nhau.

Mẹ Lâm thích tròn trịa, đầy đặn. Chị dâu thứ hai thì thích nho nhỏ, xinh xinh.

Có thể nói rằng người có bánh được gói lại với dáng vẻ đặc sắc nhất chính là Cố Trị Ý.

Ban đầu, Cố Tri Ý đều làm theo cách của mình, lúc mới bắt đầu cô còn chưa điều chỉnh được lực ở bàn tay nên đã dễ dàng làm vỡ nát tất cả.

Sau khi gói được mấy cái thì tay cũng trở nên quen dần.

Có người gói nhân hẹ, có người gói nhân đậu xanh, có người gói nhân nếp.

Mà con gái lớn Lâm Ngọc Khiết nhà anh cả phụ trách ngắt vỏ bánh, tất cả mọi người đều được phân công rõ ràng.

Mọi người cùng làm việc nên không bao lâu sau thì rất nhiều chiếc bánh với đủ loại nhân đã được đặt đầy lên bàn trúc lớn, hình thành một vòng tròn lớn, được xếp lên rất chỉnh tề, ngay ngắn.

Mà mẹ Lâm vẫn liên tục phủ vải lên trên bánh đã gói xong, sau đó lại lấy từng cái đã làm xong mang qua.

Cha Lâm bên kia đã nhanh chóng nấu một nồi nước sôi to.

Mẹ Lâm gom hết bánh mang thả từng cái vào trong nồi hấp, bánh được đặt vào kín cả hai tầng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-123.html.]

Vốn dĩ còn có thể đặt vào thêm một tầng nữa nhưng lại sợ bánh ở tầng dưới chín nhưng bánh ở tầng trên vẫn còn sống, nên chỉ chưng trước hai tầng.

Bình thường chưng bánh chỉ cần mười lăm phút là bánh đã chín, và có thể mở nắp nồi.

DTV

Điều chỉnh lửa cũng rất quan trọng, lửa quá lớn sẽ làm cho bánh quá chín, lúc lấy ra rất dễ làm bánh bị vỡ. Cho nên nhìn thấy thì đơn giản nhưng đây vẫn là công việc rất cần đến kỹ thuật.

Một ngày này, tất cả mọi người dân trong thôn đều không đói.

Hầu như từ ống khói của từng nhà đều có khói lượn lờ tỏa ra, từ xa nhìn lại giống như một bức tranh rất không chân thật, đến gần nhìn thì lại cực kỳ có cảm giác khói lửa nhân gian.

Chờ đến lúc nồi hấp đã bốc khói lên cao, bánh gạo được bưng ra thì mấy đứa bé đã lập tức chạy đến vây quanh lấy.

Tuy rằng lúc này bụng vẫn còn chưa đói nhưng vẫn không ngần ngại muốn được ăn thử.

Mỹ thực cũng là một loại mê hoặc, cho dù chỉ nhìn thấy cũng khiến người ta có vẻ vừa lòng thỏa ý.

Ngày này, người lớn cũng không quá gò bó mấy đứa bé nên chúng được dịp ăn đến mức cái bụng đều căng tròn lên.

Trên cơ bản, mỗi lần một mẻ bánh mới ra thì đều muốn ăn một cái, nhưng bất đắc dĩ cái bụng lại chứa không hết nhiều bánh như vậy.

Giống như Nhị Bảo năm nay ba tuổi với câu hỏi lần thứ 101, vì sao bụng mình lại nhỏ như thế? Nhỏ như vậy làm sao chứa hết đồ ăn ngon.

Đương nhiên, Nhị Bảo mới ba tuổi cũng không có được câu trả lời như ý muốn.

Bọn trẻ đều cảm thấy ngoại trừ đón tết thì đây chính là ngày được ăn uống thỏa thích nhất trong một năm.

Nhưng với người lớn mà nói, phải bận bịu từ sáng cho đến nửa buổi chiều, cả ngày cứ thế mà mệt ngất ngư.

Mấy năm nay, tuy nói rằng vấn đề lương thực không còn khó khăn nữa, thế nhưng mỗi ngày cũng không dám ăn nhiều, thường ngày chỉ dám nấu nướng vừa đủ.

Lâm gia cũng bởi vì Lâm Quân Trạch đã trở về nhà nên mới dám làm một lần nhiều như vậy.

Loading...