Đương nhiên, nếu như không có hai cái bóng đèn nhỏ kia thì đã rất hoàn hảo rồi. Hai anh em chơi một vòng trở về, cả người đều là bùn đất, vừa đi lại vừa tranh luận với nhau chuyện gì đó.
“Nếu lần sau lại chơi, em sẽ đóng vai cha mẹ với Ni Ni!” Nhị Bảo tức giận nói.
Đại Bảo cũng vô cùng có tâm phối hợp nói sẽ nhường em trai mình, dáng vẻ một người anh trai tốt. Lúc này Nhị Bảo vẫn là một nhóc con, hoàn toàn không có mưu cơ, xấu bụng như khi lớn lên sau này.
Nghe thấy anh trai tình nguyên nhường lại cho mình, cậu bé lập tức ôm lấy cánh tay anh trai. Hai anh em lại ôm nhau thắm thiết.
Bước vào trong sân thì nhìn thấy cha mẹ đang gặm táo. Rõ ràng lúc ra khỏi cửa đã cho hai anh em ăn rồi, nhưng vừa nhìn thấy cảnh này lại ồn ào đòi ăn tiếp.
Đúng là rất tích cực phát huy thuộc tính ăn hàng!
Cuối cùng Cố Tri Ý vẫn phải cho hai anh em một ít đậu phộng rang mới dẹp yên được.
Mặt trời cũng đã lặn, Cố Tri Ý lại bắt đầu chuẩn bị cơm tối.
Mấy ngày sau đó, bởi vì còn có cha Lâm phụ giúp mà xe lăn của Lâm Quân Trạch rất nhanh đã hoàn thành.
Còn ghế dựa cho trẻ con thì cha Lâm cố ý chọn một ít sợi đằng bao lại quanh chỗ ngồi, như vậy lúc ngồi ở yên sau sẽ không sợ đứa bé bị kẹt chân nữa. Không thể không nói suy nghĩ của cha Lâm rất chu đáo.
Đại Bảo và Nhị Bảo biết đây là ngai vàng của mình nên vô cùng yêu thích, hai đứa bé bảo Cố Tri Ý chở hai anh em lượn một vòng.
Làm mẹ nhất định phải thỏa mãn yêu cầu nho nhỏ này!
Trước tiên cô ôm Đại Bảo đến, Nhị Bảo nhìn thấy mẹ ôm anh trai trước thì nổi tính ích kỷ, cậu bé tủi thân nhìn Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý thấy được, nhưng vẫn không muốn quá dung túng Nhị Bảo nên cô cứ mặc kệ, cô chở Đại Bảo ra ngoài dạo vài vòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-120.html.]
Bởi vì trước kia khi phân nhà, nguyên chủ đã tìm một nơi ngoài thôn, khoảng cách hơi xa với trong thôn, nền trước cửa còn một mảnh đất trống rất lớn, cũng vừa tốt có thể lấy làm nơi chơi đùa cho mấy đứa bé.
Hiện tại Cố Tri Ý đã mang thai ngày càng lớn, nên cô cũng không dám cứ vậy mà đạp xe đạp, vì vậy chỉ đẩy đại bảo đi vòng quanh ở mảnh đất trước nhà đó.
Nhưng dù vậy thì Đại Bảo vẫn cười tươi vô cùng, cả khuôn mặt đều cực kỳ thỏa mãn. Nhị Bảo vừa bước ra cửa lại nhìn thấy Đại Bảo vui vẻ như vậy nên gấp gáp muốn ngồi lên xe.
Dù Cố Tri Ý không dung túng cho Nhị Bảo, nhưng khổ nỗi Đại Bảo lại là anh trai tốt, cậu bé không nhịn được khi thấy em trai mình tủi thân. Nên Đại Bảo lượn được vài vòng thì muốn Cố Tri Ý bế xuống, để em trai lên.
Thế là Nhị Bảo chờ đợi từ lâu cuối cùng cũng đến lượt cậu bé.
Lúc Cố Trị Ý đây xe cho Nhị Bảo, cô lại nói với cậu bé: “Dù con là em trai, anh trai có thể nhường nhịn cho con, nhưng con không thể vì được anh trai yêu thương thì lập tức có suy nghĩ anh trai nhường nhịn con là chuyện đương nhiên.”
Nhị Bảo: “...”
Mẹ, con vẫn là đứa bé mới ba tuổi thôi! Mẹ nói gì, con không hiểu!
Nhìn thấy ánh mắt ngây thơ của Nhị Bảo, Cố Trì Ý cũng biết tám phần là nghe không hiểu gì.
Chính cô cũng thật là! Cô luôn nhớ đến đứa con trai cả người đều toát lên vẻ anh hùng trong trí nhớ của nguyên chủ, nhưng hiện tại cậu bé vẫn chỉ là một cậu nhóc nhỏ mà thôi hạt.
DTV
Sau đó, cô đổi sang cách nói khác: “Con xem, có phải mỗi lần có cái gì thì anh trai luôn luôn nhường cho con không? Con là một em trai tốt, có phải thỉnh thoảng cũng nên nhường lại cho anh trai không?”
Lúc này, Nhị Bảo mới nghe hiểu được một chút, cậu bé nhẹ nhàng gật đầu, còn vỗ vào bộ n.g.ự.c nhỏ của mình: “Bảo bảo là em trai tốt!"
Được! Cố Tri Ý cũng không hề trông cậy mới nói một lần mà cậu bé có thể hiểu được đạo lý, nhưng cô cũng không thất vọng, từ từ sẽ hiểu thôi.
Hiện tại hai đứa bé đều chỉ là nhóc con, vẫn còn trốn không khỏi bàn tay của người mẹ này, còn có đứa bé chưa ra đời này cũng vậy.
Chỉ là dù không có Cố Tri Ý dạy bảo, sau này, hai đứa bé cũng rất ưu tú.