Vừa khéo lúc này hai anh em đã trở về, vừa về đã nhìn thấy trong sân có một con mèo nhỏ, cả hai anh em vô cùng tò mò, lập tức ùa vào vuốt ve mèo con.
Không bao lâu snau thì bị dáng vẻ đáng yêu của mèo con làm cho thích thú, sau đó chạy đến gần Cố Tri Ý hỏi:
“Mẹ sao trong nhà mình lại có mèo con?”
“Mẹ, mèo con là của nhà chúng ta sao?”
“Mẹ, con rất thích mèo con, buổi tối mèo con có thể ngủ chung với Nhị Bảo không?”
Đại Bảo và Nhị Bảo nhanh chóng hóa thân thành cậu bé một trăm ngàn câu hỏi vì sao, hỏi xong một số câu lại muốn tiếp tục hỏi tiếp.
“Mèo con này không phải của nhà chúng ta, cũng không thể để ở trong nhà chúng ta được, cha không chịu.” Cố Tri Ý giả vờ giận dữ nói.
Có thể nói rằng Cố Tri Ý xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, cứ để cha ruột của chúng buồn phiền vậy!
Quả nhiên, hai anh em vừa nghe nói là cha mình không cho nuôi thì lập tức không cam lòng, hai đứa quấn lấy Lâm Quân Trạch, muốn anh cho mèo con ở lại.
Cố Tri Ý không thèm quan tâm ba cha con bồi dưỡng tình cảm thế nào, cô dứt khoát đi tắm rửa cho mèo con, để mèo con sạch sẽ chơi đùa với hai con trai thì vẫn yên tâm hơn.
Mèo đều sợ nước cả, vừa đụng phải nước mèo con đã vùng vẫy mấy lần, nhưng nó vẫn rất ngoan ngoãn, thỉnh thoảng còn biết làm nũng với Cố Tri Ý, mà cũng chưa từng muốn cào cô, vì vậy đợt tăm nửa này tương đối rất thuận lợi.
Cố Tri Ý lại nhớ đến hình như trong không gian của cô cũng có một số đồ dùng cho vật nuôi....
Cô thật sự đã dùng ý thức quét một vòng, sau đó tìm thấy một gian hàng ở lầu năm trong không gian, ở đây có mấy thứ như thuốc tẩy giun,...
Thừa dịp ba cha con không chú ý, Cố Tri Ý cho mèo con uống viên thuốc tẩy giun trước, lại lấy sữa tắm cho mèo, bôi lên tắm cho mèo
Chờ đến khi Đại Bảo và Nhị Bảo đến lần nữa thì đã ngửi thấy một mùi rất thơm xông thẳng vào mũi của hai đứa: “Mẹ, mèo con con thơm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-118.html.]
Cố Tri Ý lấy một cái áo không dùng đến lau khô toàn thân cho mèo con, lại để cho nó phơi khô lông dưới ánh nắng mặt trời, rất nhanh lông của mèo con đã khô và tơi lên.
Đại Bảo và Nhị Bảo đuổi theo mèo con lông vàng chạy nhảy khắp nơi trong, Cố Tri Ý cũng không quản nữa, cô rửa tay chuẩn bị đi nấu cơm.
Cố Tri Ý đứng trong nhà bếp, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể nghe thấy tiếng cười và nói chuyện của hai đứa truyền vào.
DTV
“Anh, đặt tên nó là A Hoàng có được không?”
“Không hay, gọi nó là Miêu Miêu đi!” Đại Bảo phản bác.
“Nhưng trong thôn đã có rất nhiều Miêu Miêu như thế, làm sao nó biết đang gọi nó đây?”
“Cũng đúng ha!”
Trong nháy mắt Nhị Bảo đã hóa thân thành đứa bé hiếu kỳ, đáng tiếc Đại Bảo cũng chỉ là một đứa bé, đương nhiên sẽ không có cách nào trả lời cho Nhị Bảo.
Thế là hai anh em lập tức quét mắt đến Lâm Quân Trạch, ánh mắt to tròn hết sức, còn mang theo vẻ mong chờ nhìn anh.
Sau đó nói ra một loạt vấn đề, bắt đầu từ chuyện có nuôi mèo con hay không, sau đó thì đặt tên gì cho mèo con, buổi tối mèo con sẽ ngủ với ai.
Cố Tri Ý nghe thấy tiếng thở dài bất đắc dĩ của Lâm Quân Trạch, nhưng anh không thể làm gì khác, vẫn phải trả lời câu hỏi của hai cậu con trai, Cố Tri Ý không nhịn được phải bật cười.
Cả nhà ăn bữa trưa đơn giản, sau đó thì nghỉ ngơi.
Mèo con lông vàng kia cứ thế mà được Lâm Quân Trạch đồng ý trở thành một thành viên trong gia đình, tuy nhiên lúc này một người một mèo vẫn nhìn nhau rất không vừa mắt, nhưng cũng không gây trở ngại đến sự yêu thích của Cố Tri Ý và hai đứa nhỏ.
Mỗi ngày, mèo con sẽ tự mình đi ra ngoài, đến giờ cơm thì lại quay về nhà.
Trước đó, thừa dịp không có ai để ý, Cố Tri Ý đã cho nó uống thuốc số giun và cả móng tay cũng được cắt bớt đi.
Cho nên cô không quá lo lắng hai đứa bé chơi đùa với mèo con sẽ bị mèo con làm bị thương.