Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 117

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:17:08
Lượt xem: 120

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rất nhiều suy nghĩ như thế nhảy ra liên tục trong khoảng thời gian rất ngắn. Lúc này Lâm Quân Trạch lại nói với cô:

“Em cũng đừng cố quá sức mà mệt mỏi. Mấy thứ này nếu không làm được thì có thể nhờ mấy người chị dâu cả giúp cho, đến lúc đó biếu lại họ một ít đồ là được.”

Ban đầu Cố Trị Ý còn chưa nghe rõ, vẫn là Lâm Quân Trạch phải nói lại hai lần cô mới khẽ gật đầu.

Phải thường xuyên may vá nên Cố Tri Ý đang nghĩ đến việc có nên mua một Nhưng vào thời này, nằm trong số bốn món đồ lớn như máy may thế này thì không dễ mua lắm.

Không chỉ phải có phiếu, mà phải đợi có hàng mới được, vì vậy Cố Tri Ý cũng chỉ có thể đè ép suy nghĩ này xuống đáy lòng.

Chiếc áo nhỏ trong tay vừa mới hoàn thành. Đột nhiên một bên tường viện lại truyền đến tiếng mèo kêu.

Cố Trị Ý thả chiếc áo mới may xong xuống, lần theo tiếng kêu mà đến gần xem thử.

Cô mới đến góc tường, ngồi xổm xuống thì nhìn thấy một chú mèo con lông vàng, nhìn có vẻ chưa được bao nhiêu tháng cả, vô cùng đáng yêu.

“Meo meo meo!” Chú mèo con kêu lên liên tục. cô nhìn thấy đáng yêu c.h.ế.t mất thôi.

Cố Tri Ý cẩn thận ngồi xuống, bế mèo con lên.

Mèo vàng nhỏ ngây thơ nhìn Cố Tri Ý không kêu lên nữa, đầu của nó không ngừng cọ xát vào tay cô.

Hành động của nó vô cùng đáng yêu làm Cố Tri Ý rất thích thú. Vẫn là Lâm Quân Trạch lên tiếng cô mới lưu luyến không rời mà không vuốt ve nó nữa.

Cố Tri Ý ôm lấy mèo con lông vàng đến trước mặt Lâm Quân Trạch: “Chúng ta đã trở về mấy ngày nay mà còn chưa phát hiện có một bé mèo nhỏ chạy vào trong sân thế này, anh nhìn nó đáng yêu chưa này!”

Nói xong, tay lại sờ dưới cằm mèo con, gãi cho nó, gãi đến mức khiến mèo con vô cùng thoải mái mà phát ra tiếng “ục ục” trong cổ họng.

Lâm Quân Trạch từ chối cho ý kiến. Dù sao anh cũng chính là một người đàn ông cứng cỏi, đừng trông cậy vào anh có thể nhìn thấy một điểm đáng yêu nào từ một con mèo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-117.html.]

Cố Tri Ý nói xong, dường như lại nhớ đến chuyện gì đó, cô vội vàng đi vào nhà bếp, tìm ra một cái chén nhỏ bị mẻ một chút, lại lấy một muỗng nhỏ sữa mạch nha cho vào chén pha với nước.

Mèo con đánh hơi được mùi thơm, lập tức muốn đến gần, sau đó thì hồng hộc uống sữa mạch nha trong chén.

Cố Tri Ý ngồi yên lặng ở bậc cửa, nhìn dáng vẻ háo hức uống sữa của mèo con.

“Đáng thương quá, có phải lạc cha mẹ của mình rồi không?”

“Đoán chừng là bị mẹ nó vứt đi rồi, bậy giờ người còn không có ăn, huống chi là động vật.” Lâm Quân Trạch nói.

DTV

Cố Tri Ý nghe xong thì có cảm giác rất đau lòng, cô ngước lên nhìn Lâm Quân Trạch nói:

“Nếu không thì chúng ta nuôi nó nhé! Còn có thể bắt chuột trong nhà giúp chúng ta nữa.”

Vừa nói Cỗ Tri Ý lại vừa vuốt ve trên đầu mèo con, lông của nó thật sự rất mềm mại.

“Bây giờ em đang mang thai, trên người con vật còn chưa biết có mang theo bọ rận gì không, nuôi lúc này không hay lắm.” Lâm Quân Trạch lập tức lên tiếng phản đối.

Cố Tri Ý cũng biết lời anh nói rất có lý. Hơn nữa vào thời này, ở nhiều nhà, khi phụ nữ có thai sẽ lập tức đưa vật nuôi trong nhà bỏ đi.

Con mèo ở bên ngoài không biết có bị nhiễm bệnh gì hay không, huống chi thời này cũng không có bệnh viện thú y.

Lâm Quân Trạch nhìn thấy dáng vẻ không vui của cô thì kiên nhẫn giải thích: “Bình thường thấy thì cho một ít đồ ăn là được rồi, hơn nữa đây là mèo hoang, nó sẽ không chịu ở trong nhà đâu.”

Cố Tri Ý không phải kiểu người không chịu lắng nghe, vì vậy nghe Lâm Quân Trạch nói như thế thì cô cũng chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.

Sau khi mèo vàng nhỏ ăn hết chén sữa mạch nha thì không muốn đi nữa, nó còn mạnh dạn cọ vào ống quần Cố Tri Ý, giống như nó cũng biết cô rất thích nó.

Cố Tri Ý chỉ có thể âm thầm xin lỗi mèo nhỏ trong lòng mình mà thôi. Trong lòng cô còn âm thầm nghĩ, cô sẽ thường xuyên cho nó ăn, vậy thì sẽ không cần lo lắng nó đói bụng nữa.

Loading...