Ban đầu Cố Tri Ý còn chưa hiểu câu hỏi của Nhị Bảo.
Mãi đến khi thấy cậu sờ tay lên bụng mình, lại nói tiếp: “Nhị Bảo muốn ăn nhiều món ngon nữa, thế nhưng bụng chứa không nổi.
Cố Tri Ý bị dáng vẻ ngốc nghếch, đáng yêu này của cậu bé chọc cho cười lên. Bên kia, Lâm Quân Trạch đang giặt quần áo cũng quay đầu lại nhìn cậu bé, anh cũng cảm thấy buồn cười.
Vì sao mỗi ngày đứa bé này đều có những ý nghĩ kỳ quái như thế này?
Cố Tri Ý luôn lo lắng Nhị Bảo không cẩn thận ăn uống quá no, nên cô thường nhắc nhớ hai đứa, ăn bất cứ thứ gì cũng không được ăn quá no, nếu không bụng sẽ không dễ chịu.
Hai đứa có cái hiểu cái không, cũng không biết có nghe lọt được cái gì hay không.
Cháo buổi sáng đã bị càn quét không còn nữa, sau cùng chỉ còn dưới đáy nồi, nhưng không có gì bất ngờ đã bị người cha hời kia thầu hết.
Chờ đến lúc làm xong mọi việc thì cũng đã hơn bảy giờ sáng. Cố Tri Ý kéo hai đứa bé đi ra sau vườn xem rau trồng ngoài đó, sẵn tiện tưới nước cho vườn rau, cô cũng không quên sai hai đứa nhỏ nhổ cỏ giúp.
Chị là hai anh em còn chưa biết cây nào là cỏ, cây nào là rau có thể ăn được, nên nhổ lung tung một trận. Cố Tri Ý bó tay, chỉ đành đuổi cả hai anh em ra ngoài chơi.
Sau khi đuổi hai đứa bé ra ngoài chơi. Cố Tri Ý cầm bầu nước lên tưới nước cho luống cải thìa.
Mặt trời cũng đã lên cao, cô không tiếp tục ở lại vườn rau nữa.
Lúc Cố Tri Ý đi đến trước cửa sân thì vừa vặn nhìn thấy Lâm Quân Trạch đang chống gậy, đứng một chân phơi quần áo. Cố Tri Ý đi đến, giành lấy quần áo từ trong tay anh.
“Anh nghỉ ngơi một lát đi, em làm cho!”
Nói xong thì giữ đồ trong tay mình lên mấy lần, rồi phơi lên cây sào.
Lâm Quần Trạch cũng không rời đi chỗ đang phơi đồ này, anh ở bên cạnh nhìn cô, nhìn cô phơi quần áo trong tay mình lên sào.
Anh ngồi xuống, duỗi tay lấy quần áo đưa lên cho cô, vì thế mà Cố Tri Ý cũng không cần phải vất vả khom lưng xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-116.html.]
Nam nữ phối hợp, làm việc không mệt, không bao lâu sau thì một chậu quần áo đã được phơi lên ngay ngắn.
DTV
Cố Tri Ý nghĩ đến quần áo trước đó còn chưa may xong, nên cô vào phòng lấy quần áo đang may dở đó ra, đi theo Lâm Quân Trạch đến ngồi ở bậc cửa.
Hai người thỉnh thoảng nói vài câu với nhau, bầu không khí cũng xem như ấm áp.
Cố Tri Ý đang suy nghĩ phải làm sao để trong hai năm này có thể tích lũy được một số tiền, đến lúc thi đại học sẽ lập tức chuyển nhà vào trong thành phố.
Mà lúc này bản thân cô lại không dễ dàng cứ chạy tới chạy lui đi buôn bán, bụng đã to lên, lúc này lại đi bán sẽ dễ dàng gây sự chú ý.
Mấy ngày trước, Cố Tri Ý đã mang tất cả vốn liếng trong nhà tính toán lại một lần, có khoảng hai ngàn khối tiền.
Mặt khác, một số món đồ cổ cô nhặt nhạnh được phải chờ đến 20 30 năm sau mới có thể thấy được giá trị của nó.
Lúc này cũng chỉ có thể để yên trong không gian.
Có thể bán ra một ít các loại mì sợi, còn một ít sẽ để lại ăn.
Cố Tri Ý tính toán cho đến trước khi sinh nở, cô phải cố đi thêm vài chuyến.
Vốn dĩ Cố Tri Ý cũng biết bản thân mình sau khi sinh đứa bé sẽ không thể bỏ bê đứa nhỏ mà làm những chuyện khác, đến lúc đó lại tiếp tục trì hoãn việc học. Mà chậm trễ thế này trước giờ vẫn không phải là phong cách của Cố Tri Ý, nên cô phải tính toán mọi việc cho xong.
Bây giờ phải gác lại chuyện ôn tập, chờ đến khi sinh đứa bé, trong thời gian ở cữ sẽ ôn tập kiến thức trong khoảng thời gian đó.
Nghe nói bởi vì là kỳ thi đại học đầu tiên sau khi được khôi phục lại nên độ khó khăn sẽ không quá lớn.
Mà độ tuổi có thể đăng ký thi cũng rất rộng, từ 35 tuổi trở xuống đều còn cơ hội đi thi.
Trước kia khi Cố Tri Ý còn đi học, cô rất tò mò không biết các bạn học của mình có những trải nghiệm gì ở những độ tuổi khác nhau.
Nhưng không ngờ bây giờ bản thân đã xuyên đến đây, lại còn có cơ hội được chứng kiến lịch sử thế này, đúng là không tệ.