Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 115

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:17:05
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý đến gần mới nghe ra là hai tiếng khóc. Cô vào trong phòng thì thấy hai đứa bé đều khóc đến mặt mày đã đỏ bừng lên, dáng vẻ này rất đáng thương.

Cô bước nhanh vài bước đến gần, ôm cả hai anh em vào ngực, bàn tay lại không ngừng vuốt ve sau lưng hai đứa.

Cố Tri Ý không ngừng an ủi nói: “Không có chuyện gì đâu, mẹ ở đây! Đại Bảo và Nhị Bảo không cần sợ.”

Nhị Bảo nhìn thấy Cố Tri Ý đã đến, nên dần dần nín khóc, chỉ là Đại Bảo vẫn cứ khóc một hồi, sau đó mới nhỏ giọng thút thít, sau cùng vẫn còn rất uất ức.

Cố Tri Ý nhìn thấy mà trái tim muốn vỡ ra.

Hai mắt Nhị Bảo đỏ lên, vẫn còn vương nước mắt, còn Đại Bảo thì nước mắt tèm lem khắp khuôn mặt.

Rất hiển nhiên, người khóc nấc lên trước tiên chính là Đại Bảo. Cố Tri Ý đợi cho Đại Bảo bình tĩnh lại, rồi mới nhẹ nhàng hỏi: “Đại Bảo, con nằm mơ sao? Kể cho mẹ nghe xem!”

Đại Bảo chậm chạp không nói, nhưng do vừa rồi khóc dữ dội quá mà bây giờ đang bắt đầu nấc lên.

Hai tay cậu bé ôm chặt cổ Cố Tri Ý, cậu dụi sát đầu mình vào người Cố Tri Ý, nói: “Con không thấy mẹ, mẹ không cần Đại Bảo nữa.”

Nói xong lại cảm thấy vô cùng tủi thân, Cố Tri Ý vội vàng an ủi: “Đại Bảo, không sao đâu! Không phải mẹ đang ở đây sao? Đại Bảo của chúng ta đáng yêu như thế làm sao mẹ lại không cần con chứ!”

Vừa nói, Cố Trị Ý vừa lau nước mắt trên mặt cho Đại Bảo. Nhóc con đã khóc đến mức cả mặt đều đỏ bừng, nước mũi theo nhịp thở mà cũng đang chực chờ muốn chảy xuống.

Đại Bảo nhìn Cố Tri Ý, tựa như cậu bé đang xác nhận xem lời Cố Tri Ý nói có đúng không.

Bàn tay nhỏ bé bất an sờ lên gương mặt của Cố Tri Ý, cậu muốn kiểm tra xem mẹ đang ở trước mắt mình có phải còn đang trong mơ hay không.

Sau khi đã xác nhận qua một lượt thì thời gian cũng đã trôi qua không ít, Cố Tri Ý lại không ngừng an ủi, cậu bé cũng dần dần bình tĩnh lại.

Nhị Bảo thấy mẹ không quan tâm đến mình, lại còn khen ngợi Đại Bảo đáng yêu, thế là cậu bé lập tức ghen tỵ.

Nhị Bảo nắm lấy ống tay áo của Cố Tri Ý, bất mãn nói: “Mẹ, Nhị Bảo đáng yêu.

Cố Tri Ý nhìn dáng vẻ tranh giành tình cảm này của Nhị Bảo, cô cảm thấy thích thú c.h.ế.t mất, thế là cúi người hôn lên mặt mỗi đứa một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-115.html.]

“Các con đều là bảo bối của mẹ, đều đáng yêu cả.”

Lâm Quân Trạch đi vào nhìn thấy hình ảnh ba mẹ con ngồi trên giường rất ấm áp thì vừa cười vừa bước đến.

Kết quả cả ba mẹ con giống như đều không nhìn thấy anh, vẫn ở đó mà mẹ mẹ con con.

Lâm Quân Trạch lại lên cơn ghen tỵ, anh cố ý ho khan một tiếng.

Dường như lúc này Cố Tri Ý mới phát hiện anh cũng đã vào phòng, cô quay sang nhìn anh: “Rửa xong chén bát rồi sao?”

Lâm Quận Trạch gật đầu.

“Giặt quần áo chưa?”

Lâm Quân Trạch sờ tay lên mũi, không nói gì. Cố Tri Ý cố ý nói: “Anh nhanh đi giặt quần áo đi, em phải dẫn các bảo bối nhà mình đi ăn sáng.”

Nói xong, cô cũng không thèm quan tâm đến Lâm Quân Trạch, cứ thế mà ôm ấy Đại Bảo và Nhị Bảo xuống giường, dẫn hai đứa đi rửa mặt trước.

Lâm Quân Trạch nhìn thấy cảnh tượng này thì trong lòng bắt đầu chua lên. Nhà người ta, cha mẹ là chân ái, con cái là ngoài lề.

Nhưng dường như trong ngôi nhà của mình, anh đã trở thành ngoài lề rồi.

Thật sự rất buồn.

Cố Tri Ý dẫn hai đứa bé đi rửa mặt xong thì lên bàn ăn sáng.

Buổi sáng, ăn chén cháo tôm, cháo sền sệt, ấm áp, lại thêm thịt tôm thơm ngon.

Đại Bảo và Nhị Bảo đều ăn một mạch hết chén cháo, mỗi đứa lại ăn thêm nửa cái bánh bao.

Nhị Bảo ăn xong thì sờ tay lên bụng mình, cậu bé làm ra vẻ ông cụ non thở dài một hơi.

Cậu ngước lên nhìn thấy Cố Tri Ý đang nhìn mình, thì khuôn mặt tỏ ra vẻ vô cùng khó hiểu hỏi cô:

DTV

“Mẹ, vì sao bụng Nhị Bảo lại nhỏ như vậy chứ?”

Loading...