Xoa bóp một hồi, cảm thấy thời gian cũng đã kha khá thì Lâm Quân Trạch mới lấy khăn lau khô chân cho cô.
Thấy Cố Tri Ý còn chưa tỉnh lại, anh dời chậu nước sang một bên, vịn tay vào đầu giường đứng lên, anh nhẹ nhàng đặt chân Cố Tri Ý lên giường, lại nhẹ nhàng đỡ lấy nửa người trên của cô nằm xuống.
Làm xong mấy việc này, Cố Tri Ý vẫn chưa tỉnh lại, nhưng cả người Lâm Quân Trạch đã đổ đầy mồ hôi. Vừa rồi anh cẩn thận không muốn đánh thức cô, bản thân lại phải tự chống đỡ. Lúc này quả thật phải thở hổn hển.
Sau khi đổ chậu nước rửa chân xong quay lại phòng, thì nhìn thấy hai anh em đang túm tụm nói huyên thuyên gì đó.
Cả hai đứa vừa nhìn thấy Lâm Quân Trạch đã trở về thì lập tức nhắm mắt lại, giả vờ đã ngủ rồi.
Bởi vì Lâm Quân Trạch đi đứng không tiện nên cũng anh không thổi tắt đèn dầu, đèn dầu vẫn nằm trên mặt đất, đảm bảo gió sẽ không thổi ngã được, mà có ngã xuống cũng không làm cháy đến những đồ vật xung quanh. Nghĩ vậy anh mới yên tâm leo lên giường nghỉ ngơi.
Mãi đến khi hai đứa bé đều đã ngủ say, Lâm Quân Trạch mới không chê trời nóng mà rất tự giác ôm Cố Tri Ý vào lòng mình.
Mặt khác, một bàn tay khác của anh vẫn không ngừng quạt gió, có thể nói rằng lúc nào anh cũng nhớ rõ không quên bản thân mình phải làm nhiệm vụ thay cho cây quạt gió.
Trước khi nhắm mắt lại ngủ cũng không quên hôn Cố Tri Ý một cái. Mà Cố Tri Ý đang ngủ say lại không hề hay biết người nào đó chiếm tiện nghi của mình.
Một đêm ngon giấc. Lúc trời còn chưa sáng, Cố Tri Ý đã thức dậy, thắp ngọn đèn dầu lên, cô mượn ánh sáng hiu hắt từ ngọn đèn để nhìn đồng hồ trên tường. Lúc này vẫn chưa đến bốn giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-113.html.]
Cố Tri Ý tự thu xếp một lát rồi cầm đèn dầu đi qua nhà bếp.
Đầu tiên là nhào một ít bột, trong lúc chờ bột lên men, cô bắt một nồi lên bếp nấu cháo. Hôm qua, cô cũng có mua một ít tôm, nhưng nhìn thấy không quá nhiều nên đã không lấy ra dùng.
Vừa khéo hôm nay có thể làm một nồi cháo tôm, mặt khác, cô e ngại thời tiết nóng bức sẽ không bảo quản được bánh bao lâu, nên Cố Tri Ý dứt khoát sẽ nướng vài cái bánh. Mà Cương Tử là người phương Bắc, từ tận đáy lòng mình, chắc chắn cậu ta đã có niềm yêu thích đối với các loại bánh làm từ bột thế này.
Trời nóng nên Cố Trị Ý cũng không chuẩn bị quá nhiều thứ cho sáu bảy ngày ngồi xe lửa, cùng lắm đến lúc đó cũng có thể ăn đồ trên xe lửa. Tuy hương vị không ra gì nhưng có thể thắng được nhờ mới mẻ.
Chờ đến khi cháo trong nồi đã sền sệt lại thì Cố Tri Ý mới bắt đầu cho gia vị vào, thỉnh thoảng lại khuấy lên là được.
Bột đã nhào xong bên kia cũng đã lên men, Cố Tri Ý bắt đầu tạo hình cho bánh nướng, chỉ để lại một ít làm bánh bao nhân thịt. Thịt của hôm qua vẫn còn giữ lại, cô đã ướp gia vị đầy đủ và bảo quản trong không gian, lúc này chỉ cần lấy ra là có thể dùng được ngay.
Cũng không phải Cố Tri Ý không muốn lấy bánh bao đã có trong không gian ra sử dụng, chủ yếu là vì cô sợ nó có vị khác với bánh bao mình tự tay làm, vì vậy dứt khoát tự mình ra tay, chỉ làm một ít đoán chừng cũng không mất nhiều thời gian.
Làm được hai mươi cái, Cố Tri Ý để lại năm cái, còn lại đều để cho Cương Tử mang theo ăn trên đường.
DTV
Bánh bao bên này đã được gói xong, cho vào xửng hấp một lát, thì đằng kia Cố Tri Ý dùng bếp lò khác để nướng bánh, mà loại bánh này Cố Tri Ý cố tình làm theo khẩu vị của người phương Bắc.
Cô cho vào bên trong đó một ít hồ tiêu, muối, mặt bên ngoài lại rải hành lá lên, làm thế này bánh sẽ không dễ bị hư.
Làm một hồi các món cũng xong thì đã gần năm giờ sáng, lúc này Cương Tử đã thu dọn đồ xong rồi.