Bữa cơm này ăn ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ, có thể nói là ăn đến miệng dính đầy dầu mỡ, mấy đứa bé thì ăn đến bụng đều căng tròn.
Mấy người đàn ông đã uống rượu cũng có chút ngà ngà say.
Lúc này, Cố Tri Ý vừa muốn đứng lên thu dọn cái bàn, cô lập tức bị mẹ Lâm ngăn lại: “Con ngồi yên ở đây đã. Bữa cơm hôm nay đều là con và vợ lão đại làm cả. Chuyện dọn rửa cứ để cho mấy người vợ lão nhị làm là được rồi.”
Mẹ Lâm nói xong thì cũng cùng mọi người bắt đầu dọn xuống, mấy người phụ nữ cùng nhau dọn dẹp một lúc, rất nhanh đều đã làm xong, sau đó lại giúp Cố Tri Ý tẩy rửa cái sân một lần.
DTV
Tẩy rửa sạch sẽ trong sân cũng giống như làm trôi đi cái nóng ban ngày, còn mấy người đàn ông vẫn đang ngồi nói chuyện phiếm.
Đến khi bầu trời đã hoàn toàn tối đen lại, mấy người cha Lâm mới chuẩn bị đứng lên đi về.
Lâm Quân Trạch đi đứng không tiện, nên việc đưa Cương Tử ra ga xe lửa chỉ có thể nhờ anh cả.
Anh cả hỏi Cương Tử giờ xe lửa xuất phát, sau đó lại hẹn thời gian năm giờ sáng mai sẽ đến nhà Lâm Quân Trạch đón cậu ta. Lúc này, một đoàn người Lâm gia cũng tạm biệt đi về nhà.
Sau khi người Lâm gia đã đi về, Cố Tri Ý mới bắt một nồi nước lên nấu cho hai đứa bé tắm rửa một trận.
Chờ đến khi cả nhà đều tắm rửa sạch sẽ xong thì đã hơi trễ rồi.
Cố Tri Ý muốn sáng sớm ngày mai phải dậy sớm hơn một chút để chuẩn bị vài món ăn cho Cương Tử mang lên xe lửa ăn, nên lo cho hai anh em xong, cô cũng muốn đi ngủ sớm một chút.
Hôm nay, cô đã chạy một chuyến lên thị trấn, lại thêm cả một buổi chiều phải chuẩn bị thức ăn cho mọi người, nên bây giờ đã cảm thấy mệt mỏi rã rời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-112.html.]
Lúc này, cô chuẩn bị phải ngâm chân một lúc, cũng chỉ vì sợ nửa đêm đang ngủ lại bị chuột rút.
Lâm Quân Trạch thấy cô ngâm chân, anh biết cả ngày nay cô đã rất mệt mỏi, vì vậy lúc Cố Tri Ý đang ngâm chân, anh vô cùng biết điều mà dời một cái ghế đầu sang, ngồi bên cạnh cái chậu ngâm chân của cô.
Cố Tri Ý rất ngạc nhiên nhìn thấy Lâm Quân Trạch thế này. Không phải Lâm Quân Trạch đang muốn xoa bóp cho cô đó chứ?”
Lâm Quân Trạch vẫn rất im lặng, sau khi ngồi xuống ghế xong thì trực tiếp cho tay vào trong chậu, anh bắt đầu bấm vào từ lòng bàn chân cô.
Có một số việc đã có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai. Lần đầu tiên, có thể Cố Tri Ý còn hơi khó chịu, nhưng lần thứ hai thấy Lâm Quân Trạch lại tự nhiên thế này khiến cô hơi kiêu ngạo.
Cố Tri Ý dứt khoát dựa người vào đầu giường, chợp mắt lại. Ban đầu còn đang suy nghĩ, nhưng sau đó híp mắt ngủ thiếp đi mười mấy phút đồng hồ.
Ai ngờ lại dễ chịu thế này, vì vậy đã không kìm chế được mà ngủ mất.
Lâm Quân Trạch thấy Cố Tri Ý đã ngủ thiếp đi thì động tác trên tay cũng thả nhẹ đi rất nhiều.
Hai đứa bé Đại Bảo và Nhị Bảo làm quần chúng ăn dưa nửa ngày nhìn thấy mẹ đã ngủ thiếp đi, lại quay sang thấy cha mình nhẹ nhàng xoa bóp cho mẹ mình thì gương mặt chúng hiện lên vẻ vô cùng tò mò.
Cha rất dịu dàng với mẹ!
Hai đứa bé đang chuẩn bị nói gì đó, vừa hô lên một tiếng “Cha”, đã bị Lâm Quân Trạch trừng mắt nhìn, anh dựng ngón trỏ làm ra ký hiệu giữ im lặng.
“Mẹ của các con đang ngủ, nhỏ giọng một chút! Nhanh đi ngủ đi!”
Hừ! Quả nhiên, hình ảnh người cha dịu dàng chẳng qua chỉ là ảo giác. Hai đứa bé kìm nén mà ngậm miệng lại, bò sang chỗ ngủ của mình. Hai anh em thì thầm gì đó chỉ hai đứa nghe được.