Sau khi mấy anh em Lâm gia về nhà cất hết dụng cụ làm việc xong cũng đã lục tục đi đến đây.
Đại Bảo và Nhị Bảo chào từng người một.
“Mọi người rửa mặt, rửa tay xong thì ngồi vào bàn đi ạ!”
DTV
Nói xong, Cố Tri Ý lập tức đi vào nhà bếp, bưng một nồi cơm ra đặt trên ghế bên ngoài sân.
Sau đó cô lấy cơm trước cho mấy đứa bé, còn người lớn sẽ tự lấy cơm trên bàn.
Các bạn nhỏ được múc cơm, cho đồ ăn vào chén xong thì đều đến ngồi xổm ở bậc thềm trong sân mà ăn cơm. Còn người lớn bên này cũng dần dần ngồi vào bàn.
Cố Tri Ý lại đi một chuyến vào phòng, cô lấy ra một bình rượu trắng từ trong không gian, xé đi bao bì bên ngoài, ngược lại không khác rượu ở thời đại này cho lắm.
Phụ nữ một bàn, đàn ông một bàn. Rất nhanh sau đó đàn ông bên kia đã bắt đầu uống rượu.
Hôm nay, thức ăn thật sự không tệ, dù điều kiện Lâm gia trong thôn đã được xem là rất tốt, nhưng cũng chỉ vào dịp đón tết mới có thể ăn được thế này.
Đương nhiên, thịt thà này nọ chắc chắn cũng không được phong phú như vậy, một bàn ăn thế này cũng sắp bằng bữa ăn nhà địa chủ trước kia rồi.
Tuy họ còn chưa từng nhìn thấy bàn đồ ăn của địa chủ là như thế nào, nhưng có lẽ cũng không không khác biệt lắm.
Quả nhiên, mẹ Lâm nhìn thấy một bàn đồ ăn thế này thì đau lòng đến mức khuôn mặt đã méo mó đi.
Tuy nhiên mẹ Lâm có đau thì đau, nhưng khi được Cố Tri Ý gắp cho miếng cá kho thì lập tức ép buộc chính mình phải đè ép nỗi đau này xuống.
Cha Lâm là người lớn nhất ở đây, nên ông ấy là người mời Cương Tử một ly trước. Cương Tử vui vẻ nâng ly đứng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-111.html.]
Cha Lâm cũng vội vàng nói “Ngồi xuống, ngồi xuống! Chúng ta phải cảm ơn cháu thời gian vừa qua đã giúp đỡ chăm sóc lão tứ. Sau này nếu có rảnh lại đến chơi, lúc nào chúng ta cũng hoan nghênh cháu.”
“Vâng ạ, chú Lâm đừng khách sáo như thế ạ! Khi còn trong quân, doanh trưởng đã giúp đỡ cháu rất nhiều ạ.”
Hai người nói qua nói lại vài câu mới uống cạn ly rượu. Cương Tử cũng rất hiểu chuyện lại rót đầy một ly khác cho cha Lâm.
Lâm Quân Trạch đứng lên nói vài lời: “Chúng ta cũng không cần nói mấy lời khách sáo nữa. Ngày mai, cậu lên đường thuận buồm xuôi gió, đợi đến khi tôi quay lại quân đội sẽ mời mọi người một bữa cơm.
“Được ạ! Vậy bọn em cũng có thể đợi bữa cơm chúc mừng doanh trưởng thăng chức luôn.”
Cương Tử vừa nói xong đã bị Lâm Quân Trạch trả lại cho một đấm: “Được rồi, được rồi, ngồi xuống ăn cơm đi. Chị dâu của cậu bận rộn từ trưa đến giờ rồi.”
“Ăn ăn ăn!” Cha Lâm hô to.
Mấy người khác đã không còn kịp chờ mà muốn ăn ngay lập tức rồi. Chủ yếu cũng là vì tay nghề của Cố Tri Ý, họ đã sớm ngửi thấy
mùi thơm, lúc này lại nghe thấy hiệu lệnh được ăn, chờ cha Lâm hạ đũa xuống trước tiên mới lục tục bắt đầu dùng bữa.
Mọi người giống như đã mở cỗng tắc nào đó vậy, tất cả đều duỗi tay về phía món mình thích ăn.
Móng heo được kho đến mềm rục, rất ngon miệng, nhưng số lượng đúng là không nhiều, mỗi người cũng chỉ được một phần, mấy đứa bé gặm đến mặt mũi tèm lem đầy nước tương.
Dưa leo đập dập trộn lên và thêm một ít đậu phộng là một món rất phù hợp làm đồ nhắm uống rượu. Cá kho thì rất ít xương, phần da bên ngoài vẫn còn hơi giòn, lại rất thấm gia vị, ăn ngon đến mức sắp nuốt cả đầu lưỡi.
Còn món bao tử heo nấu với gà, có lẽ do được cho thêm chút hồ tiêu, hương vị cay nồng, nhưng không làm mất vị ngon của thịt gà, bao tử cũng không còn mùi hỗi. Đến Đại Bảo bình thường đều rất không thích uống canh, nhưng lúc này đã uống hết một chén canh nhỏ.
Nhất thời trên bàn cơm lại không hề có tiếng nói chuyện nào, đợi đến khi đã ăn được bảy tám phần thì những người trên bàn của đàn ông mới bắt đầu dừng đũa, bắt đầu uống rượu nói chuyện huyên thuyên.