Lúc này lập tức có một người phụ nữ trung niên tò mò hỏi: “Hôm nay là ngày gì mà cả nhà lại đến nhà lão tứ dùng cơm tối thế?”
Mẹ Lâm cười nói: “Ngày mai, đồng đội của lão tứ phải quay lại quân đội, người ta phải đi đường xa đến đây, không phải cũng nên mời người ta một bữa cơm sao?”
Người phụ nữ kia nghe vậy thấy cũng đúng.
Bên cạnh có một người phụ nữ cũng trạc tuổi mẹ Lâm, nhưng da thịt đều trở nên thâm nám, giọng nói chua ngoa: “Tôi nói này, vợ lão tứ không phải phá của bình thường đâu. Hôm nay, tôi còn chứng kiến cô ta mua bao lớn bao nhỏ từ trên thị trấn về, mà không biết đã mua những thứ gì. Thế nhưng lại không hề tiếc tiền lão tứ nhà bà bán mạng kiếm về mà.”
Vốn dĩ lúc đầu mẹ Lâm còn vừa cười vừa nói nhưng lúc này đã lập tức thay đổi sắc mặt. Bà vẫn biết vợ lão tứ hay phá của, nhưng cũng chỉ là người trong nhà đóng cửa lại nói với nhau. Ở đâu lại đến phiên mấy người trong thôn nhiều chuyện nói này nói kia.
Nên lúc này bà lập tức mắng: “Tuy nói nơi này của chúng ta gần biển, nhưng Phúc Quý gia bà quản cũng rộng quá đó chứ!”
Thím Dương của Phúc Quý gia nghe mẹ Lâm nói thế này thì trong lòng cực kỳ không vui: “Không phải tôi đang bất bình vợ lão tứ đó sao? Bà thử nhìn lại mình xem, còn không biết biết lòng tốt của người ta. Bà nói xem, nếu trước kia chịu cưới cháu gái nhà tôi, thì giờ này nhà lão tứ cũng không đến nỗi phải náo loạn đòi phân nhà như thế này.”
“Tôi nhổ vào, bà còn không nhìn xem cháu gái nhà bà là hạng người gì à, xứng với lão tứ nhà chúng tôi sao? Lão tứ nhà tôi có bản lĩnh, nó kiếm tiền cho vợ nó tiêu thì thế nào?”
Mẹ Lâm nghe thím Dương nhắc đến cháu gái nhà mẹ bà ta thì lập tức giận mà không có chỗ phát.
Thím Dương bị mẹ Lâm nói cho không còn lời phản bác, bản thân bà ta cũng biết cháu gái nhà mình đúng là chẳng ra làm sao cả.
Mà cháu gái nhà bà ấy cũng đã gả đi và sinh liền ba đứa con gái, chỉ là bản thân bà ta đang đố kỵ nên chỉ muốn làm Lâm gia ngột ngạt mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-110.html.]
Cố Tri Ý nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào thì đi ra, vừa bước ra đã nghe thấy mẹ Lâm lại nói lời bảo vệ mình trước mặt người ngoài như thế.
Lúc này cô cũng vui vẻ đi đến, thân thiết gọi mẹ Lâm: “Mẹ, mẹ đã đến cửa rồi vì sao còn chưa vào? Con đã làm cá kho mẹ thích ăn rồi, bữa tối nay, mẹ phải ăn nhiều một chút.”
DTV
Sau đó lại ngọt ngào quay sang chào mấy thím kia: “Các thím, hôm nay sẽ không tiện hàn huyên với mọi người, phải vào nhà dùng cơm trước đây ạ!”
Mấy người phụ nữ bên ngoài nghe thấy cũng lập tức thức thời mà nhà ai nấy về. Cố Tri Ý lôi kéo mẹ Lâm, thân thiết kéo bà ấy đi vào trong.
Mấy thím kia chưa đi được bao xa, mọi người còn đang thì thầm nói chuyện: “Bà xem vợ lão tứ nhà người ta nhìn có vẻ cũng tốt mà.”
Thím Dương lại không muốn nhìn thấy mẹ Lâm vui vẻ, bà ta lập tức chua ngoa nói: “Nếu vợ lão tứ tốt như thế thì làm sao trong thôn lại đồn đại cô ta như thế? Còn đồn đại cực kỳ cụ thể thế kia.”
Thím Lưu vừa đi ở phía sau lập tức nói: “Do bà đố kỵ người ta thôi, bà xem con dâu nhà ai đã phân nhà còn có thể đối xử tốt với mẹ chồng như thế chứ?”
Nói xong cũng không thèm để ý đến thím Dương nữa mà vượt lên trước, đi về nhà mình.
Mấy thím khác ngày thường vẫn hay qua lại với thím Lâm, nghe bà ấy nói vậy thì cười ha ha rồi ai về nhà nấy.
Thím Dương quay đầu lại nhìn về phía nhà của Lâm Quân Trạch: “Phi” một tiếng, còn nói lầm bầm: “Ngược lại tôi đợi xem, sau này, con dâu phá của này của bà còn có thể hiếu kính bà hay không.”
Lầm bầm xong thì lắc m.ô.n.g đi về nhà mình.
Cố Tri Ý không biết chuyện bên ngoài, cô cũng không biết mấy thím này sau khi về nhà sẽ có bố trí gì cho cô, nhưng lúc này, chính cô lại đang kéo tay mẹ Lâm đi rửa tay, sau đó bảo mẹ Lâm ngồi nghỉ ngơi.