Trên bếp lò còn có một nồi đang nấu cơm, nấu một nồi cơm trước, cứ thế mà thay phiên nấu từng món.
Bên này cá kho đã xong, Cố Tri Ý lại bắt đầu xào lòng heo. Sau khi xử lý qua mấy khâu khử mùi, rửa sạch, trụng sơ qua, lại rửa lại với nước thì lòng heo đã không còn mùi hôi nữa. Cô lại cho gia vị và vài quả ớt vào, một món lòng xào đơn giản đã xong.
Đại Bảo và Nhị Bảo bên ngoài ngửi được mùi thơm thì lập tức chạy về nhà, lúc còn chưa vào đến nhà mùi thơm nồng nàn đã lan tỏa ra khắp nơi.
Hai anh em chạy vào trong sân lập tức nhìn thấy hai món ăn đã được đặt trên bàn, còn có cả cá.
Hai đứa vội vàng bò lên ghế, thò tay muốn ăn vụng.
Vừa vặn bị Lâm Quân Trạch nhìn thấy, mà anh sẽ không nuông chiều hai nhóc con này.
Lâm Quân Trạch đánh vào tay hai đứa một cái: “Hai đứa đi gọi các anh chị về đây, trở về thì có thể ăn cơm.
"A!"
Hai đứa miễn cưỡng phải đi ra cửa, đi qua Lâm gia gọi mấy đứa bé của Lâm gia cùng đến.
Cương Tử chặt xong củi trở lại cũng gia nhập vào hàng ngũ hỗ trợ.
Cố Tri Ý mang nguyên liệu ra xào, Vương Anh đứng bên cạnh nhìn thấy cô múc vào một vá dầu lớn thì lòng đau như cắt.
Nhiều dầu như thế có thể được Lâm gia sử dụng hơn nửa tháng.
Cố Tri Ý không phải không nhìn thấy biểu cảm của Vương Anh, nhưng cô cũng không định sẽ giải thích cái gì.
Nhìn thấy biểu lộ đau lòng của cô ấy, nên để Vương Anh không phải đau lòng nữa, Cố Tri Ý lập tức nhờ cô ấy đi mời mọi người của Lâm gia về ăn tối.
Lúc này cách giờ tan tầm cũng không lâu nữa, Vương Anh nghe vậy cũng lập tức đi ra.
Cố Tri Ý thừa dịp mẹ Lâm còn chưa trở lại, nên đem tất cả món ăn đều xào nấu cho xong, nếu không để cho mẹ Lâm nhìn thấy lại nhắc nhở mãi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-109.html.]
Một hồi nữa lúc ăn cơm, đoán chừng cũng sẽ không thoải mái trong lòng lắm, nhưng dù sao trong nhà cũng có người ngoài, trước mặt người ngoài mẹ Lâm sẽ chịu nể mặt.
Chỉ trong chốc lát sau thì bên ngoài đã nhao nhao ồn ào, mấy đứa bé Lâm gia như ong vỡ tổ mà chạy vào.
Trong sân lúc này giống như một cái nhà trẻ đến giờ tan học, Cố Tri Ý đứng trong nhà bếp mà vẫn có thể cảm nhận được tiếng ồn ào, náo nhiệt ngoài kia.
Sau khi đặt món cuối cùng lên, thì Cương Tử lập tức giúp đỡ cọ rửa nồi, Cố Tri Ý lại bưng thức ăn ra ngoài.
Một đám trẻ con cứ vây quanh cái bàn đến mức không tìm được lối vào, chúng cứ mở to hai mắt nhìn bữa ăn phong phú được bày trên mặt bàn mà nuốt từng ngụm nước bọt.
Sau khi nhìn thấy Cố Tri Ý đi ra, Nhị Bảo lập tức xông đến, cậu bé dự định giả vờ ngây thơ mà xin mẹ cho mình ăn trước một miếng.
Nhưng rất đáng tiếc, cậu bé có lòng vòng quanh người Cố Tri Ý vài vòng thì cô vẫn xem như không nhìn thấy.
Nhị Bảo thấy muốn ăn vụng đã không có hy vọng nên cúi đầu lập tức ủ rũ.
Cố Tri Ý đặt đồ ăn lên bàn, sau đó lấy tay nhéo khuôn mặt nhỏ bé có chút mập mạp của Nhị Bảo
“Nhanh đi rửa tay đi, rửa sạch sẽ là có thể ăn cơm rồi.”
DTV
Nghe nói rửa tay sạch sẽ là có thể ăn cơm, thì đến mấy đứa bé còn lại cũng lập tức lao đi như ong vỡ tổ mà chạy đến cạnh giếng.
Con gái lớn nhà anh cả là Lâm Ngọc Khiết, chính là đứa bé lớn nhất trong đám, cô bé phụ trách việc rửa tay cho các em trai và em gái.
Mấy đứa bé khác xếp hàng ngay ngắn, đứa nào cũng đang nước miếng đầy miệng chăm chú xoa rửa hai tay.
Bọn trẻ rửa tay xong trở lại thì người Lâm gia cũng bắt đầu lục tục trở về.
Trên đường đi về còn có những người khác trong thôn đồng hành, lúc đi đến trước cửa nhà Lâm Quân Trạch, mọi người đều tỏ vẻ vô cùng hâm mộ nói: “Tay nghề nấu nướng của con dâu nhà bí thư Lâm thật sự rất tuyệt, mùi thức ăn thơm ngon đã tỏa ra khắp nơi thế này, ở đằng xa cũng có thể ngửi thấy.”
Cha Lâm khách sáo nói vài lời với họ xong cũng lập tức bước vào sân, ngược lại chỉ còn mẹ Lâm vẫn đứng bên ngoài tán gẫu với những người phụ nữ kia một lát.