Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 105

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:15:22
Lượt xem: 129

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chờ đến khi lên đến thị trấn cũng đã sáu giờ, cho dù lúc ra khỏi cửa Cố Tri Ý đã cố ý mang theo một cái đệm lót, nhưng ngồi lâu đến mức cái đệm lót này bẹp dí...

Chú Đại Trụ vẫn dừng xe ở chỗ cũ, mọi người xuống xe thì việc ai người đó làm.

Còn Cố Tri Ý lại đi đến một ngõ vắng phía sau một con đường, lấy khăn trùm màu đen trùm đầu mình lại, lại bôi lên mặt một ít phấn làm cả khuôn mặt lúc này đã vàng vọt đi không ít.

Mà quần áo trên người cũng chắp vá chi chít, đúng theo cách ăn mặc của một người phụ nữ nông thôn điển hình.

Cô lấy ra hai 20 mì trắng, mười mấy quả trứng từ trong không gian ra, cô không có ý định sẽ lấy thịt ra.

Một túi mì trắng là năm cân, mà Cố Tri Ý cũng không có cân, cho nên cô không định bán lẻ.

Mà gần đó cũng là nhà máy giày dép cao su, lúc này lại có vài người lẻ tẻ đều vô cùng cẩn thận nhìn sang bên này.

Cố Tri Ý chọn một cái góc tương đối vắng vẻ, bây giờ đang là mùa hè, mà cô lại mặc quần áo bà bầu rộng rãi nên cái bụng đã được che bớt bảy tám phần, nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng rằng cô mập mạp, sẽ không thu hút sự chú ý của người khác.

Chỉ trong chốc lát đã có một thím xách theo một cái rổ dừng lại trước mặt Cố Tri Ý, bà ta nhỏ giọng hỏi: “Em gái, em có cái gì vậy?”

Cố Tri Ý chỉ để lộ ra một đôi mắt nhìn thím đó, cô cũng nhỏ giọng nói: “Thím ơi, cháu có mì trắng và trứng gà ạ.”

Thím này nghe nói có lương thực thì mắt đã sáng lên. Cố Tri Ý cũng không nói nhiều, cô mở túi vải ra.

Thím này nhìn thấy trong túi rõ ràng là lương thực cao cấp, bà ta lập tức nói: “Em gái, em bán thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-105.html.]

Trước khi muốn bán Cố Tri Ý cũng đã tìm hiểu giá cả thị trường, giá cả ở chợ đen chắc chắn sẽ cao hơn ở hợp tác xã, dù sao những thứ lương thực loại tốt này dù có tiền cũng khó mà mua được.“Thím, nếu có phiếu lương thực thì 5 mao 1 cân và phiếu lương thực 2 lượng, nếu không có phiếu thì bảy mao một cân.”

Thím kia suy nghĩ một lát, cảm thấy giá cả cũng khá hợp lý, nên vô cùng sảng khoái nói: “Vậy em gái cho tôi 3 cân.”

Cố Tri Ý lấy một túi vải ra, nói: “Thím ơi, ở đây tôi không có cân, mà cái này đã được cân trước rồi, vừa vặn là 5 cân.”

Thím này cũng rất sảng khoái trực tiếp cầm lấy 5 cân, đưa lại cho Cố Tri Ý 2 khối 5 mao tiền và phiếu lương thực 1 cân.

Bà ta lại nhìn trứng gà trong túi của cô nói: “Trứng gà này của cô bán theo cân hay bán lẻ?”

“Bán lẻ từng cái, 6 mao tiền mười cái, đều là trứng gà ở nhà, thím mua trước còn có thể lựa chọn cái lớn.”

Phụ nữ trung niên ở thời đại này đều là cao thủ chọn đồ, nghe thấy có thể lựa chọn được cái lớn hơn, nên bà ta lập tức ngồi xổm xuống lựa.

Sau cùng chọn ra 10 cái trứng, Cố Tri Ý thu tiền, cô cho mì trắng vào túi mà bà ta đã mang đến, lại đặt trứng gà vào bên trong mì, sau đó thì chào tạm biệt.

DTV

Trong lúc đó cũng đã có vài người lục tục kéo đến, đồ bên trong túi của Cố Tri Ý rất nhanh đã được càn quét trống không.Sau đó còn có không ít người đến chậm cũng hỏi Cố Tri Ý: “Em gái, ngày mai còn đến bán không?”

Đi một chuyến đến bán ở huyện thành thế này là quá lộ liễu rồi, Cố Tri Ý cũng không có ý định sẽ buôn bán nhiều lần ở một nơi.

Nên cô lập tức nói với mấy bác gái kia: “Thím ơi, ngày mai không đến đâu ạ, trong nhà cháu còn có ruộng phải làm ạ.”Dáng vẻ một người phụ nữ nông thôn giản dị.

Nói xong cũng cầm túi lên, đi ra ngoài.

Chờ đến khi đi đến một con ngõ nhỏ vắng vẻ, nhìn thấy xung quanh không có người, cô lại tiến vào không gian đổi lại bộ quần áo đã mặc lúc đến đây.

Loading...