Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 1046

Cập nhật lúc: 2024-12-27 08:46:00
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý lại lục tục lấy ra thêm một ít những đồ vật chỉ ở bộ đội Đại Bảo mới có thể nhìn thấy, hơn nữa nghe nói, lực sát thương của mấy cái này còn đặc biệt lớn.

“Mẹ của con ơi, mẹ, mẹ lấy được mấy thứ này từ đâu ra thế?” Cái miệng đang mở to của Đại Bảo từ lúc bước vào cửa liền chưa từng khép lại một giây nào.

“Con đừng động, mẹ mấy ngày hôm trước nằm mơ, mơ thấy con đi làm nhiệm vụ, trường hợp kia quá mạo hiểm, mẹ không yên tâm, mấy thứ này con đều mang lên hết cho mẹ, không cần biết là có dùng đến hay không, không cần đến vẫn là tốt nhất, nếu có thời điểm nào đó cần đến. Nói không chừng còn có thể giữ được cái mạng đấy.”

Cố Tri Ý nửa thật nửa giả nói.

Nói cho cùng thì cô cũng không thể nói bản thân cô biết những chuyện đã phát sinh ở đời trước được, cho nên cũng chỉ có thể nói là nằm mơ mơ thấy, như vậy cũng có thể lấp l.i.ế.m cho qua.

Ít nhất cũng chỉ có mỗi Lâm Quân Trạch là bán tín bán nghi.

DTV

Lâm Quân Trạch cảm thấy chắc chắn là vợ anh đã biết trước chuyện gì, cho nên mấy ngày nay mới khẩn trương như vậy.

“Mẹ à, những chuyện trong giấc mơ đều là ngược lại, mẹ đừng lo lắng.” Đại Bảo cũng cảm thấy rất bất đắc dĩ, tuy rằng nói là nhiệm vụ lần này có chút nguy hiểm, nhưng là cũng không đến mức như mẹ mình nói mà.

“Dù sao nghe mẹ đi, cầm theo.” Cố Tri Ý không nhịn được nói chen vào.

“Được rồi, nghe mẹ con đi, nếu không mẹ con ở nhà sẽ đứng ngồi không yên.” Lâm Quân Trạch cũng ở bên cạnh khuyên nhủ.

Trước kia anh từng nhìn thấy vợ mình khẩn trương như vậy, giống như Đại Bảo thật sự sẽ xảy ra chuyện gì đó, vẫn nên bảo Đại Bảo cầm theo đồ đi, nếu không có chuyện gì là tốt nhất, nếu là có chuyện gì xảy ra thì cũng có thể dùng tới.

Cũng có thể làm vợ mình yên tâm hơn một ít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1046.html.]

Cuối cùng Đại Bảo cũng chỉ có thể ôm một đống đồ này về trong phòng mình.

Ở nhà mấy ngày, vào một đêm khuya nọ Đại Bảo liền lặng lẽ ra khỏi nhà, trước khi đi còn cố ý mang theo những món đồ mà Cố Tri Ý dặn dò đưa cho.

Lâm Quân Trạch nghe thấy tiếng động nên đi ra ngoài, vừa vặn hai cha con đụng phải nhau ở trong sân.

Lâm Quân Trạch cũng không nói thêm gì, tiến lên vỗ nhẹ vào bả vai Đại Bảo, bảo cậu nhóc chú ý an toàn, cũng để cho cậu nhóc đi ra khỏi nhà.

Đối tượng nhiệm vụ lần này của Đại Bảo có thể nói là hung ác cực kỳ.

Vào lúc hắn biết được mình sắp phải sa lưới, sau khi biết mình sẽ phải vào tù hoặc thậm chí là tử hình, dứt khoát hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng chuẩn bị kéo theo nhóm người này cùng nhau xuống địa ngục.

Chỉ là Đại Bảo rốt cuộc vẫn nhớ rõ những lời dặn dò của Cố Tri Ý trước khi cậu nhóc lên đường.

“Mẹ không biết rốt cuộc các con phải đi làm nhiệm vụ gì, nhưng giấc mơ lúc ấy của mẹ thật sự quá chân thật, mặc kệ là thật hay là giả, chúng ta đề cao cảnh giác luôn luôn đúng. Có lẽ người bên kia cũng là cùng hung cực ác, mẹ chỉ hy vọng con có thể bình an trở về. Bên kia đao thương cái gì cũng có, chó cùng rứt giậu nói không chừng bọn họ sẽ muốn kéo theo các con làm đệm lưng. Nếu thật sự không được, chúng ta trực tiếp ném một quả b.o.m qua, tất cả mọi chuyện phải ưu tiên bản thân lên hàng đầu. Con phải nhớ kỹ, ba mẹ đều ở nhà chờ con trở về đó.”

Cố Tri Ý ngắt quãng nói một vài “Chi tiết” trong trí nhớ nguyên chủ đời trước.

Vốn Đại Bảo cũng không để ở trong lòng, nhưng hôm nay đi làm nhiệm vụ, rất nhiều cảnh tượng trước mặt đều giống như đúc với những gì Cố Tri Ý nói.

Đại Bảo lại càng thêm cẩn thận dàn trận sẵn sàng đón quân địch.

Vào lúc đối phương chuẩn bị kéo theo bọn họ đồng quy vu tận, Đại Bảo quyết đoán ném tất cả những quả b.o.m mà Cố Tri Ý đưa cho cậu nhóc ra.

Loading...