Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 1045

Cập nhật lúc: 2024-12-27 08:45:58
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng mà nghĩ đến kết cục thê thảm của Đại Bảo và Nhị Bảo ở đời trước, Cố Tri Ý cũng không thể nào chỉ ngồi chờ chết.

“Buổi chiều gọi điện thoại, hỏi Đại Bảo một chút, xem nó có thời gian về nhà một chuyến hay không?

Cố Tri Ý đột nhiên mở miệng nói.

“Gọi Đại Bảo về? Thế còn Nhị Bảo Tam Bảo thì sao? Em có muốn gọi về luôn không?” Lâm Quân Trạch nhíu nhíu mày, có chút khó hiểu hỏi.

Chẳng lẽ vợ đây là đang nhớ bọn nhỏ?

Cố Tri Ý lắc lắc đầu, cũng không giải thích nhiều, để cho Lâm Quân Trạch gọi điện thoại bảo Đại Bảo về nhà một chuyến trước.

Vừa vặn, lúc gọi điện thoại qua, Đại Bảo cũng nói gần đây muốn đi tranh nhiệm vụ, trước đó sẽ quay về nhà thăm mọi người một chút, thuận tiện nghỉ ngơi hai ngày. Sau đó sẽ đi ra ngoài làm nhiệm vụ.

Cố Tri Ý nghe thấy Đại Bảo nói ra tin tức muốn làm nhiệm vụ nghĩ thầm quả nhiên là sắp đến rồi sao?

Đời này liệu có thể an ổn mà vượt qua được hay không?

Thời điểm buổi chiều, Đại Bảo thu dọn mấy thứ rồi từ bộ đội quay về nhà, Cố Tri Ý bên này đã cướp đoạt qua một lần tất cả những đồ vật có thể có tác dụng ở trong không gian của cô.

Ví dụ như áo chống đạn, còn có những thứ có thể hộ thân được, hơn nữa trong đó còn có một loại b.o.m có lực sát thương rất mạnh.

Cố Tri Ý cũng không quan tâm mấy thứ đó liệu có tác dụng gì hay không, đưa tất cả chúng ra ngoài.

“Vợ, em làm gì thế?” Lâm Quân Trạch ở bên cạnh nhìn, đã có chút dở khóc dở cười.

“Đại Bảo không phải sắp đi làm nhiệm vụ hay sao? Em chuẩn bị cho thằng bé chút đồ vật giữ mạng.” Cố Tri Ý lơ đãng nói.

“Không phải đâu, cái chuyện đi làm nhiệm vụ này cũng không cần phải khoa trương như vậy chứ?” Lâm Quân Trạch đúng thật là không hiểu nổi, thường ngày anh tới lui cũng sẽ làm một ít nhiệm vụ mà, sao lại chưa thấy Cố Tri Ý để bụng như vậy bao giờ

“Cái này không giống.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1045.html.]

“Sao lại không giống?”

Lâm Quân Trạch đột nhiên cảm thấy vợ nhà mình cẩn thận như vậy, chẳng lẽ là đã biết trước được chuyện gì đó rồi? Lâm Quân Trạch nhớ tới chuyện trước đây bản thân anh không phải cũng đã từng năm mơ?

Cố Tri Ý không nói thêm gì nữa, mà là lo tự mình lấy những đồ vật bản thân cảm thấy hữu dụng ra, nếu đã ngăn cản không được, vậy cứ giúp bị thương ít một chút cũng được.

Đời trước nói là bởi vì lần cứu người này, mà trực tiếp nhận một phát s.ú.n.g trí mạng, vậy sẽ có rất nhiều người bị thương.

Đời trước nguyên chủ là cô hồn đã quỷ, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn hai đứa con trai của mình ngã xuống ở ngay trước mắt mình.

Hiện tại bản thân cô tới, cũng chỉ có thể dựa vào ký ức của nguyên chủ ở đời trước.

“Ba mẹ, con đã về rồi.” Thanh âm của Đại Bảo vang lên ở ngoài sân.

Cố Tri Ý vội mở cửa chào đón.

“Đã về rồi. Mau vào phòng đi.” Cố Tri Ý mở cửa vội vàng hô lên.

DTV

“Mẹ, sao hôm nay mẹ lại kỳ kỳ quái quái thế này?” Đại Bảo văn vào nhà liền chú ý tới thần sắc của Cố Tri Ý, không thể nói là kỳ quái.

“Nơi nào kỳ quái? Mau đi vào, mẹ có thứ tốt cho con này.” Cố Trị Ý nói xong liền kéo Đại Bảo vào trong nhà.

Chờ đến sau khi vào nhà rồi, Cố Tri Ý lấy cái áo chống đạn kia ra.

“Nào, cái này là do ba con nhờ người làm cho đấy, thời điểm con đi làm nhiệm vụ thì mặc vào, thời điểm mấu chốt còn có thể bảo mệnh.”

“Me, cái áo chống đạn này, đoàn trường của chúng con cũng đã nói, vẫn sẽ bị thương, cái này tác dụng không lớn.” Đại Bảo nói xong, liền muốn buông áo xuống.

Bị Cố Tri Ý vỗ nhẹ lên mu bàn tay một chút, “Con cái đứa nhỏ này, mẹ con có thể không biết được hay sao? Thứ này ba con đã thử nghiệm qua rồi, đáng tin cậy.”

Đại Bảo nhìn Cố Tri Ý giống như là nhân viên tiêu thụ lừa người ta mua thực phẩm chức năng ở trên đường cái vậy, có chút bất đắc dĩ, nhưng mà cuối cùng cũng không có buông cái này áo chống đạn kia ra.

Loading...