Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/xUep4p1T2w
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng vào vài ngày sau cha Lâm mới mở miệng, chỉ là mới mở miệng ra đã đuổi hết con cháu ra ngoài.
“Cha biết mấy đứa lo lắng cho cha, cứ yên tâm đi, trong nhà có anh cả mấy đứa ở đây nên mấy đứa nên đi làm thì đi làm, nên buôn bán thì cứ buôn bán, sao cứ phải trong ống già như cha làm cái gì?” Sau mấy ngày cuối cùng cha Lâm cũng bình tĩnh được hơn một chút.
Vừa mở miệng thì ý tứ ghét bỏ quá rõ ràng.
Sau đó mấy người quan sát một thời gian thấy cha Lâm thật sự không có chuyện gì cho nên cũng ai đi làm việc nấy. Trong nhà vẫn nói nhờ anh cả Lâm chăm sóc cha.
Sau khi mẹ Lâm qua đời thì vợ chồng hai người cũng suy nghĩ rất nhiều vấn đề.
Cố Tri Ý cũng thừa dịp về nhà liền đi tới nhà họ Cố thăm hai ông bà cụ.
Cơ thể của Cố Khôn và Lưu Ngọc Lan còn tính là khỏe mạnh, hiện tại cuộc sống tốt lên cho nên cũng không có nhiều chuyện cần phải nhọc lòng lắm. Bên phía nhà xưởng có người phụ trách nên bọn họ chỉ ngẫu nhiền giúp đỡ trông cháu chắt mà thôi.
Cố Tri Ý ở nhà mấy ngày, bảo hai người họ nếu có rảnh rỗi thì đi thành phố Thâm hoặc Bắc Kinh để chơi, hiện tại bên nào mình cũng có nhà ở nên đi đâu cũng tiện lợi.
“Vợ ơi, nếu không anh lại về sớm một chút nhé, cũng có thêm thời gian ở cùng em.” Khi lên xe lửa đi về phía Bắc Kinh, Lâm Quân Trạch nói như vậy với Cố Tri Ý.
Mấy năm nay tuy rằng mọi người đều ở chung với nhau nhưng Lâm Quân Trạch vẫn vì ra ngoài làm nhiệm vụ, vì thăng chức mà bôn ba. Chỉ là khi quay đầu nhìn lại, tựa hồ thời gian mình bầu bạn với người nhà rất ít ỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1041.html.]
Luôn cảm thấy như mình đang lẫn lộn đầu đuôi, vốn dĩ mình nỗ lực thăng chức chính là vì bảo vệ vợ con nhưng mà ngẫm lại, chính mình ở bên cạnh họ cũng vẫn vô cùng quan trọng.
Cố Tri Ý nghe Lâm Quân Trạch nói như vậy thì cười cười: “Sao thế? Lãnh đạo lớn cuối cùng cũng nhớ tới cô nhi quả phụ bọn em rồi ư?"
“Ai, mấy năm nay đúng là rất bận rộn, tới thời gian ở cùng em cũng trở nên ít đi. Nháy mắt mấy đứa nhỏ cũng đã lớn lên hết rồi không cần người làm cha như anh bầu bạn nữa, nhưng mà em thì vẫn cần.”
Cố Tri Ý trực tiếp trừng mắt liếc anh một cái. Nói cứ như cô không bằng đứa trẻ con vậy, nhưng mà nghĩ tới trước kia Lâm Quân Trạch vì những nhiệm vụ lớn lớn bé bé mà bị thương, cho dù lúc ấy bác sĩ có nói rằng không có vấn đề gì lớn nhưng chung quy vẫn để lại mầm bệnh.
Nếu như Lâm Quân Trạch có thể lui về sớm một chút cũng tốt, chỉ sợ hiện tại người này nói như vậy nhưng tới lúc đó mà vội vàng lên lại ném chuyện này ra sau đầu. Hơn nữa gần đây Cố Tri Ý cũng đã biết rằng người đàn ông này vẫn chưa chịu rằng mình già đâu.
Nói là nói như vậy nhưng nếu như bắt anh ở nhà không được mấy ngày nhất định sẽ khó chịu.
“Thôi đi, anh vẫn cứ nên cống hiến tinh lực của anh đi đã, chờ khi anh thật sự về hưu chúng ta lại bầu bạn cũng không muộn.” Cố Tri Ý tức giận nói.
“Ha ha, anh biết vợ hiểu anh nhất mà.” Lâm Quân Trạch xóa bỏ bầu không khí nặng nề ở Triều thị.
DTV
Vừa rồi anh chỉ bộc phát cảm xúc chứ không hề có ý định về hưu sớm như vậy, nếu như anh về hưu sớm như vậy sợ rằng đám binh lính kia sẽ lật trời mất. Lâm Quân Trạch cảm thấy chính mình còn có thể làm được thêm mấy năm nữa. Không làm được chuyện rơi đầu chảy m.á.u nhưng làm việc huấn luyện binh lính vẫn có thể.
Tới cuối cùng vẫn không giải quyết được gì với cái đề tài này. Sau khi mấy người tới Bắc Kinh rồi thì cuộc sống sinh hoạt cũng chậm rãi quay trở lại quỹ đạo vốn có.
Hiện tại Tam Bảo dựa vào vẽ tranh kiếm sống, đừng cảm thấy nghệ thuật gia đều có phẩm cách cao thượng coi thường tiền tài, cố tình Tam Bảo không cảm thấy như vậy. Hơn nữa còn làm không biết mệt.