Hôm sau, sau khi mấy người ăn xong bữa sáng, liền chuẩn bị đến nhà ga.
Đại Bảo và Nhị Bảo đã đều thông báo nghỉ xong, mấy người hẹn nhau tập hợp ở ga tàu hỏa bên kia.
Đoàn người trên đường cũng không nói gì. Hiển nhiên là trong trường hợp này cho dù nói gì cũng đều không hợp.
Việc cấp bách vẫn là về nhà trước đã.
Bởi vì Cố Tri Ý ở Thâm Thị, cho nên tối hôm qua đã đến, cũng đi theo giúp đỡ bận rộn với mấy anh trai nhà họ Lâm.
Thật cũng không nhiều nơi cần cô làm lắm, cơ bản đều là đàn ông đang bận rộn.
Sau khi đặt mẹ Lâm ở từ đường, có một cái tủ đông ở nơi đó.
Buổi tối thì có mấy đứa cháu nội, Lâm Hạo Đình túc trực ở bên linh cữu.
Sau đó mấy ngày chính là mời người hỗ trợ ăn tịch, sẽ có người giúp làm áo tang, còn có dây thừng này đó, bởi vì đều là đồ được giữ lại vào lúc trước, cho nên chỉ cần gấp lại mũ gì đó là được, cũng không rườm rà gì lắm.
Còn mời đoàn người chuyên môn làm về tang lễ về. Chính là phụ trách cử hành tang lễ.
Một đoàn người như vậy, mỗi ngày chính là ba bữa cơm, vốn vào ngày thứ ba đã phải đưa tang mẹ Lâm. Nhưng phải đợi đứa con trai út Lâm Quân Trạch, cho nên lại lùi lại một ngày.
Chờ đến khi mấy người Lâm Quân Trạch về đến nơi, đã là chạng vạng.
Lâm Quân Trạch ngay cả hành lý cũng chưa kịp cất đi, đã đi đến từ đường bên kia, nhìn mẹ Lâm lần cuối.
Người lúc trước vẫn còn sinh long hoạt hỗ, bây giờ lại chỉ lẳng lặng nằm ở nơi đó.
Lâm Quân Trạch và mấy đứa Đại Bảo đều quỳ một vòng, người ta đều nói đàn ông có nước mắt nhưng không dễ rơi, nhưng vào lúc này, Lâm Quân Trạch cũng không nhịn được rơi lệ đầy mặt.
“Mẹ ơi, con trai bất hiếu, con trai bất hiếu.”
Cha Lâm chỉ ngồi xổm một bên, mấy ngày tàu xe mệt nhọc, hơn nữa nghĩ đến chuyện mẹ Lâm, vẫn luôn không ngủ ngon, nhìn qua đã tiều tụy hơn rất nhiều.
Lâm Quốc Đống chỉ yên lặng ngồi ở bên cạnh cùng với Cha Lâm, cũng chỉ vụng trộm lau nước mắt.
Rất nhiều lần cha Lâm muốn mở miệng nói gì đó, đều như bị gì chặn lại vậy, chỉ bình tĩnh nhìn bạn già nằm ở nơi đó, không còn chút sức sống nào.
Đôi tay run run rẩy rẩy tiến lên kéo tay mẹ Lâm. Cha Lâm yên lặng nói trong lòng: “Bạn già, đừng sợ, rất nhanh tôi sẽ đi tìm bà.”
“Cha à, cha phải bảo trọng sức khoẻ. Cha yên tâm, mẹ đi rồi, sau này mấy anh em chúng con sẽ chăm sóc cha.” Lâm Quốc Đống đứng ở một bên khẽ nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1040.html.]
Cha Lâm xua tay, liền muốn đứng lên, chỉ là trước mắt lại tối sầm lại.
Trường hợp lại là một trận binh hoang mã loạn.
Chỉ là chuyện nên tới vẫn sẽ đến.
Ngày hôm sau. mấy người vẫn mặc áo tang tiễn me Lâm đoan đường cuối cùng.
Trong thôn không ít người nói đến mẹ Lâm cũng mang vẻ thương tiếc, người đang khoẻ mạnh như vậy, nói mất là mất luôn.
Bởi vì sợ cha Lâm bị kích thích, mấy người cũng không để ông ra ngoài.
Quá trình đưa tang đều là con cả đi ở đằng trước ôm bức ảnh, rồi theo sau chính là một loạt ruột thịt.
Còn những người có quan hệ khá xa đi sau thì mặc áo dài màu trắng.
Trong thôn cho dù là nam nữ hay già trẻ, đều sẽ tới đưa tiễn một đoạn đường.
DTV
Mấy anh em vào lúc đậy nắp quan tài lên đều ghé vào đó mà gào khóc.
Sau đó mấy người phụ nữ ở xung quanh cũng không nhịn được mà rơi lệ.
Sau đó chính là chờ hoả táng rồi mang đi chôn cất ở trên núi.
Những thứ đó đều đã được chuẩn bị xong xuôi trong mấy ngày nay. Cố Tri Ý đi theo hết một quãng đường, vẫn luôn ở bên người Lâm Quân Trạch. Bây giờ rất nhiều điều muốn nói cũng không cần phải nhiều lời nữa.
Sau đó vào bữa trưa vẫn làm mấy chục mâm cơm ở sân phơi lúa bên này. Để mời người hỗ trợ hôm nay ăn cơm.
Tới buổi tối toàn bộ quá trình đã xong xuôi.
Mọi người cũng đều mệt đến quá sức.
Khi Cố Tri Ý trở lại nhà bọn họ, nghe thấy Đoàn Đoàn hôm nay đi chăm sóc cha Lâm nói, hôm nay cha Lâm vẫn luôn ngây ngốc, vẫn luôn nhìn về một phía. Cả người giống như bị rút đi sức sống vậy.
Cho dù con cháu vẫn luôn đang an ủi, mấy ngày nay cha Lâm vẫn gầy ốm đi không ít.
Đại Bảo dẫn Đoàn Đoàn cùng Viên Viên về Bắc Kinh trước, còn những người khác đều tạm thời ở lại Triều thị, ở bên cạnh cha Lâm thêm một thời gian nữa.
Lúc trước nhìn thấy dáng vẻ muốn đi theo mẹ Lâm của cha Lâm, khiến mấy đứa con của ông đều cảm thấy sợ hãi.
Lúc này, mỗi ngày mọi người vẫn đều không dám rời khỏi người cha Lâm.