Dù sao cũng vừa ăn xong một chén chè ngọt ngào, nên sẽ rất dễ nhờ vả trẻ con vào lúc này, thế là cậu bé vội vàng cầm chén chè đi về Lâm gia.
Cố Tri Ý thấy mấy đứa bé đã ăn xong mới thu chén lại, cho vào giỏ, lại xách về nhà. Đại Bảo và Nhị Bảo thì theo mấy đứa bé trong thôn đi chơi mất.
Về đến nhà lại nghe Lâm Quân Trạch và Cương Tử đang nói chuyện với nhau: "Nếu chiều ngày mốt phải lên xe lửa về lại tinh Liêu, thì tối mai để chị dâu cậu làm một bàn cơm, đến lúc đó mọi người trong nhà sẽ cùng nhau ăn bữa cơm, cũng xem như tiễn cậu về lại quân đội luôn."
Vốn dĩ Cương Tử còn muốn từ chối, nhưng lại nghe Cố Tri Ý nói một câu: “Cũng chỉ là một bữa cơm để mọi người trong nhà nói chút chuyện thường ngày, vừa vặn lần này doanh trưởng của các cậu cũng xem như sống sót trở về từ trong đại nạn.
Nghe thấy lời này của Cố Tri Ý, Cương Tử biết đã không từ chối được nữa nên cậu ta chỉ có thể gật đầu, nói:
“Vậy ngày mai, em sẽ lên huyện thành mua một ít thức ăn về!”
“Không cần, không cần đâu! Ngay mai, tôi sẽ ngồi xe của chú Đại Trụ đi là được rồi, tự tôi sẽ chuẩn bị một ít.”
Cố Tri Ý từ chối để Cương Tử đi đến huyện thành mua đồ giúp. Cô vẫn chưa có dịp đi lên huyện thành một lần nữa, nên lần này mượn cớ đi huyện thành mua nguyên liệu nấu ăn, đến lúc đó chính mình lại lấy từ trong không gian ra một ít gì đó cũng không quá đột ngột.
Mà Cố Tri Ý muốn đi đến chợ đen bên kia xem có thể đổi được chút tiền gì không.
Ngược lại Lâm Quân Trạch cũng muốn đi cùng cô, nhưng lúc này chân của anh vẫn không tiện, nên chỉ có thể dặn dò cô: “Vậy, ngày mai em đi ra ngoài thì cẩn thận một chút, còn đang mang thai đó!”
Cố Tri Ý nhẹ nhàng gật đầu biểu thị cô đã hiểu, đồng thời trong lòng cũng đang tính toán một phen phải mua gì trên huyện thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-104.html.]
DTV
Thật ra Cố Tri Ý rất muốn lái xe đạp đi, nhưng lúc này bụng cô cũng đã sáu tháng rồi, mà đường xá thời này còn lắc lư, đầy ổ gà, chỉ sợ không may đến lúc đó một xác hai mạng đã lạnh mất rồi.
Đương nhiên dù cô có muốn chạy xe đạp thì Lâm Quân Trạch chắc chắn sẽ không cho.
Sang sáng ngày hôm sau, mới năm giờ tờ mờ sáng Cố Tri Ý đã thức dậy, cô rửa mặt qua loa.
Sau đó làm bữa sáng cho mọi người trong nhà, còn bản thân cô thì lấy sữa và trứng gà từ trong không gian ra ăn. Ăn xong thì lập tức lên đường đi lên huyện thành.
Vì Cố Tri Ý đã nói chuyện trước với chú Đại Trụ, nên lúc năm giờ rưỡi chú Đại Trụ đã đứng đợi sẵn dưới gốc cây đa trước cổng thôn, trên đường cũng có không ít người đang tiến về phía chiếc xe bò.
Chỉ là Cố Tri Ý thì đi mua, còn những người phụ nữ kia lại muốn đến trạm thu mua để bán trứng gà hoặc lương thực.
Thời này còn chưa cho phép tự do mua bán, vì vậy nếu trong nhà có gì đó ăn không hết, thì đều có thể mang đến trạm thu mua để đổi, chỉ là giá cả không cao như mong muốn mà thôi.
Đương nhiên nếu muốn bán với giá cao, họ cũng có thể mang đến chợ đen để giao dịch, bất quá lại khá mạo hiểm, bình thường phiên giao dịch đều bắt đầu từ lúc năm giờ.
Thời đại này cũng chính là thời đại mà gan lớn c.h.ế.t no, gan nhỏ c.h.ế.t đói.
Trên đường đi có không ít những người phụ nữ đã nghe tin tức Lâm Quân Trạch bị thương, nên đều hỏi thăm Cố Tri Ý, cô cũng chỉ trả lời: “Không có gì đáng ngại đâu ạ! Cảm ơn các thím đã quan tâm!” rồi đuổi đi.
Sau đó cũng có không ít người còn hỏi thăm cô lên huyện thành làm gì, Cố Tri Ý chỉ nói muốn mua một ít nguyên liệu nấu ăn cho Lâm Quân Trạch bồi bổ.
Nói không được vài lời thì cô giả vờ nhắm mắt nghỉ ngơi, những người khác thấy cô như thế thì cũng không lôi kéo trò chuyện với cô nữa.