Cuộc sống cứ êm đềm trôi qua trong vui vẻ thì tin buồn lại đưa tới. Mẹ Lâm đi rồi.
Lúc trước tuy nói là Mẹ Lâm đã phẫu thuật thành công, nhưng dù sao thì bà cũng đã cao tuổi, cuối cùng vẫn là tổn thương thân thể.
Lúc này mẹ Lâm cũng đã hơn 80 tuổi, tuổi đó mới mất thì ở trong thôn cũng coi như là ra đi thanh thản.
Người già đều tới tầm tám chín mươi tuổi qua đời, giống nhau đều là đã trải qua một đời người, đi theo quy luật của tự nhiên.
Lúc ấy Cha Lâm đang ở Bắc Kinh, vẫn luôn nói muốn quay về Triều thị bên kia, nói là không yên tâm để Mẹ Lâm ở một mình.
Chỉ là cha Lâm mới vừa nghỉ trưa dậy đã nghe thấy Lâm Quân Trạch nói Mẹ Lâm đi rồi.
Lúc ấy khi cha Lâm nghe thấy tin tức này, cả người dường như vẫn chưa kịp phản ứng lại, sau đó cũng chỉ là nhẹ nhàng nói một câu, đã biết.
Rồi một mình ngồi ở mép giường hơn nửa ngày.
Lâm Quân Trạch cũng khổ sở nhưng anh cũng sơ cảm xúc của mình ảnh hưởng đến cha cho nên vẫn luôn cố nén.
Vào sau khi mẹ Lâm chẩn đoán chính xác rồi làm phẫu thuật xong, Lâm Quân Trạch vẫn luôn chuẩn bị tâm lý.
Cho nên cũng càng thêm quý trọng thời gian ở chung với cha mẹ. Lúc trước khi anh đưa cha Lâm tới Bắc Kinh, sức khoẻ của mẹ Lâm cũng không tệ lắm, chỉ là không ngờ, bọn họ đi không bao lâu, mẹ Lâm bên này liền nói không khoẻ lên được rồi.
Vốn Lâm Quân Trạch còn đang chuẩn bị sắp xếp công việc xong xuôi, hai ngày nữa sẽ trở về, không ngờ đến cuối cùng ngay cả việc gặp mặt lần cuối cũng không tới kịp.
Cố Tri Ý bên này vừa lúc ở Thâm Thị làm tốt khâu chuẩn bị cho việc tài chính, cho nên Lâm Quân Trạch vừa điện thoại đến. Cô cũng liền bỏ công việc sang một bên rồi lên đường trở về Triều thị.
Cha Lâm bên này vẫn đang một mình ngồi ngây ngốc ở mép giường.
Vừa xong, lúc nghỉ trưa, thật ra cha Lâm đã mơ thấy mẹ Lâm.
Mơ thấy mẹ Lâm cũng tới Bắc Kinh, bà tự mở cửa tiến vào, sau đó đi đến mép giường cha Lâm.
Khi cha Lâm mở mắt ra liền thấy được mẹ Lâm đang ngồi ở mép giường của mình, còn cười hỏi Mẹ Lâm: “Sao một mình bà lại tới Bắc Kinh thế, không sợ đi lạc sao?”
“Cái ông già này, đã bao nhiêu năm vợ chồng, ông ở đâu chẳng lẽ tôi còn có thể không biết hả?” Lúc ấy mẹ Lâm còn hơi hờn dỗi nói với ông ấy như vậy.
Sau đó mới nói với Cha Lâm: “Ông già à, không ngờ, bộ xương già này của tôi phải đi trước một bước. Bây giờ con cái trong nhà cũng đều có tiền đồ, con cháu cũng đều hiếu thuận, đời này tôi đã không còn gì tiếc nuối nữa rồi.”
Cha Lâm nghe thấy mẹ Lâm nói vậy, trong lòng cảm thấy không ổn.
Đang chuẩn bị nói gì đó, Lâm Quân Trạch liền gõ cửa tiến vào, nói tin mẹ Lâm đã đi rồi.
Cho dù có không muốn thừa nhận như thế nào, nhưng sự thật vẫn là mẹ Lâm đã không còn nữa.
Buổi tối khi Lâm Quân Trạch vào nhà goi Cha Lâm đi ăn cơm. Cha Lâm còn vẫn duy trì tư thế từ lúc chiều.
Lâm Quân Trạch đi tới mép giường trực tiếp ngồi xuống, thấp giọng nói: “Cha à, mẹ đi rồi, chúng ta vẫn phải tiếp tục sống, con đã lấy vé xe, sáng mai chúng ta sẽ xuất phát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1039.html.]
Cho dù thế nào, người còn sống vẫn phải sống tiếp.
Cho nên buổi trưa Lâm Quân Trạch đã nói với mấy đứa bé, để mấy đứa bé xin nghỉ, từ Bắc Kinh trở về cũng mất một thời gian, con cháu trong nhà đều vội vàng về nhà, ai cũng muốn đưa mẹ Lâm đoạn đường cuối cùng này.
Cha Lâm cong lưng, nghiêng người nhìn thoáng qua đứa con trai nhỏ của mình, hiện giờ cũng đã là người hơn 40 rồi.
Chính ông cũng già rồi.
“Được, con xem mà sắp xếp đi.” Cha Lâm hơi mỏi mệt nói.
DTV
“Vâng, cha à, chúng ta nên ăn cơm thôi, cũng không thể còn chưa kịp trở lại Triều thị, sức khoẻ của cha đã suy sụp rồi.”
Lâm Quân Trạch nói xong, liền nâng cha Lâm dậy.
Đoàn Đoàn cũng nghe nói tin tức bà nội qua đời, cho nên lúc ở trên bàn cơm cũng khó có khi cô bé chịu an tĩnh.
Hai chị em Đoàn Đoàn Viên Viên liếc nhau một cái, đều ăn ý lựa chọn vùi đầu ăn cơm.
Buổi chiều hai người cũng đã xin nghỉ xong rồi, ngày mai sẽ đi theo Ông nội và ba mình về nhà, tiễn mẹ Lâm đoạn đường cuối cùng.
Buổi tối cơm nước xong, mấy người cũng không nói gì mà đi nghỉ ngơi sớm, Lâm còn Quân Trạch lại thu dọn sắp xếp xong xuôi những đồ dùng ngày mai muốn mang về.
Cha Lâm bên này nói là trở về ngủ sớm, nhưng vẫn ngồi trên giường hơn nửa ngày.
Không cảm thấy buồn ngủ chút nào, chỉ một người ngồi ngây ngốc ở đó, tính toán thời gian hai người sống chung với nhau.
Đến bây giờ có lẽ cũng đã hơn 50 năm đi, cha Lâm cảm thấy bản thân hình như không nhớ rõ nữa rồi.
Lúc mẹ Lâm chưa lấy chồng cũng coi như là được lớn lên trong sự nuông chiều, lúc trước khi đi theo Cha Lâm cũng phải chịu không ít đau khổ.
Nhưng cũng may, sau đó cuộc sống chậm rãi tốt hơn, mấy đứa con trai cũng đều cưới vợ, sau đó mở ra cải cách, cuộc sống cũng tốt hơn nhiều.
Chỉ là không ngờ, còn chưa được sống trong ngày lành bao lâu, lại bỗng nhiên sinh bệnh.
Sau khi mẹ Lâm bị bệnh, cha Lâm dường như càng dính mẹ Lâm hơn so với lúc trước.
Lần này tới Bắc Kinh ông ấy vốn muốn đưa mẹ Lâm tới Bắc Kinh chơi thêm lần nữa, chỉ là cũng không biết lúc đó có phải mẹ Lâm đã có dự cảm hay không, cho nên nói bà không muốn đi nữa.
“Tôi tay già chân yếu, cũng không đi chịu tội nữa.”
Cuối cùng cũng chỉ có một mình cha Lâm tới.
Chỉ là không ngờ, vậy mà lần đó lại là lần gặp mặt cuối cùng.
Cha Lâm thở dài thật sâu. Cả đời, nói dài cũng dài mà nói ngắn cũng ngắn.
Bạn già bầu bạn nhiều năm đã đi rồi, cho dù bên ngoài tỏ ra gió êm sóng lặng, nhưng là bất tri bất giác, cha Lâm đã nước mắt tuôn rơi.
Lâm Quân Trạch bên này dọn đồ vật, kỳ thật cũng vẫn biết tình huống của cha Lâm bên này. Nhưng anh nghĩ lại vẫn nên để ông tự mình bình tĩnh lại, cho nên cũng không đến quấy rầy ông.