Nhị Bảo ở bên này rất nhanh phải đến bộ ngoại giao báo danh.
Có lẽ là vì tính cách phù hợp, Nhị Bảo cũng có tài ăn nói, bình thường những người bên cạnh cãi nhau với cậu, quả thực là chưa từng thắng nổi. Cố Tri Ý rất yên tâm về vấn đề này.
Nhưng khi cậu phải làm việc, người làm mẹ như cô vẫn phải nói vài lời nhắn nhủ với Nhi Bảo.
“Chúng ta đến bên kia cũng là người mới, con phải khiêm tốn, không biết cái gì thì hỏi thăm mấy người đồng nghiệp cũ, cái miệng phải ngọt một chút. Thỉnh thoảng cũng nên mời người ta ăn một bữa cơm, chiếm chút tiện nghi cũng không có gì đáng ngại cả, quan trọng nhất chính là thứ chúng ta có thể học được. Cũng đừng nghĩ đến mình là sinh viên đại học mà xem thường những người có dáng vẻ bình thường, có thể người bên trong đó cũng chẳng có mấy ai là đơn giản cả...”
DTV
Cố Tri Ý cứ lải nhải với Nhị Bảo một đống chuyện, đều là những kinh nghiệm đời trước cô lăn lộn trong xã hội mà rút ra được. Dù cô biết với tính tình của Nhị Bảo sẽ không làm mấy chuyện khiến người ta không thích, nhưng khi làm mẹ tóm lại là nhịn không được mà muốn căn dặn nhiều hơn.
Cũng may Nhị Bảo rất kiên nhẫn, cứ vậy mà kiên nhẫn lắng nghe hết lời Cố Tri Ý nói.
Thỉnh thoảng cậu còn gật đầu.
“Mẹ, còn biết rồi, con của mẹ, mẹ con không biết con lợi hại lắm sao?”
“Đúng đúng đúng, con lợi hại nhất. Nhưng con là người mới cũng không thể tỏ ra quá mạnh mẽ, biết không? Cao giọng làm việc, khiêm tốn làm người.”
“Vâng, còn nhớ kỹ rồi.” Nhị Bảo cười ha ha nói.
Nơi Nhị Bảo làm việc khá xa nhà, nên cũng chỉ đến ngày lễ tết cậu mới có thể quay về nhà, vì vậy phải mang theo một số quần áo qua bên đó.
Bên đó có ký túc xá chuyên cho công nhân viên chức, cũng tránh cho Nhị Bảo phải chạy đến chạy lui.
Nhị Bảo vừa đi, thì bên kia Lâm Quân Trạch đã vừa báo tin tốt về nhà.
“Vợ, vợ ơi.” Cố Tri Ý ngồi trong phòng xem ti vi cũng có thể nghe được giọng nói của Lâm Quân Trạch từ ngoài sân.
“Em đang trong phòng. Làm sao vậy?” Cố Tri Ý trả lời.
Lâm Quân Trạch tiến vào, mặt mày phấn khởi là Cố Tri Ý đã biết tám phần là có tin vui.
“Lên chức?”
“Ừ, lên chức.” Lâm Quân Trạch nói xong thì tiến lên ôm lấy Cố Tri Ý quay vài vòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1037.html.]
“Anh còn không sợ trật hông à” Cố Tri Ý vỗ vào vai của anh, tức giận nói.
“Vợ à, hông của chồng em tốt lắm, không phải em không biết?” Trong lời nói mập mờ của Lâm Quân Trạch không cần nói rõ cũng biết.
Cố Tri Ý nhìn người đàn ông đã hơn bốn mươi tuổi trước mắt này lại càng tỏa ra tư vị đàn ông, thật sự không biết nói thế nào.
Khó trách người ta nói đàn ông bốn mươi mốt nhành hoa, cứ nhìn Lâm Quân Trạch sẽ biết.
Nói đến thì da thịt vẫn còn ngăm đen, nhưng vì khí thế trên người, lại thêm thường xuyên tập luyện, nên trong khi người khác trung niên đã có bụng bia hoặc hói đầu, nhưng không có cái gì xuất hiện trên người Lâm Quân Trạch cả.
Cố Tri Ý nghĩ đến sau này Lâm Quân Trạch có thể cũng sẽ có dáng vẻ đó thì phụt cười.
“Vợ à, em cười cái gì vậy?”
“Không, không có gì?” Nói thì nói vậy nhưng ý cười ở khóe mắt lại không làm sao mà che giấu đi được.
Chẳng qua tâm trạng Lâm Quân Trạch tốt nền không so đo chuyện này. Anh hào hứng lôi kéo Cố Tri Ý muốn đưa cô ra ngoài chúc mừng một tăng.
Trước kia không phải vợ anh còn ghét bỏ nói anh không biết lãng mạn sao?
Ví dụ như vào ngày lễ gì đó, đều phải nhớ kỹ, cô nói cái này là cảm giác nghi lễ gì đó.
Sau đó Lâm Quân Trạch cũng nhớ kỹ.
Còn không phải sao? Nên khi thăng chức không thể không chúc mừng.
“Ra ngoài ăn?”
“Tất nhiên rồi.”
“Còn mấy đứa bé thì sao?” Cố Tri Ý không yên tâm hỏi.
“Bây giờ Tam Bảo biết làm cơm rồi, em viết giấy để lại cho chúng, bảo chúng tự mình nấu ăn ở nhà.” Lâm Quân Trạch còn chưa nói xong, Cố Tri Ý đã khinh thường trợn trắng mắt.
Anh là cha ruột sao?
Để đứa lớn nấu cơm cho hai đứa nhỏ, còn bản thân mình lại dẫn vợ ra ngoài ăn uống.