Chỉ là chờ cho đến khi bò bít tết được mang lên, hai người lớn được mấy đứa bé dạy cho cách cầm d.a.o nĩa mới có thể xiên được miếng thịt.
Người phươnng Tây ăn một bữa cơm thật sự quá phiền phức!
Chỉ cần dùng đũa gắp lên không phải đã được rồi sao? Còn không dễ dàng bằng dùng đũa.
Cố Tử Lâm âm thầm phi nhổ trong lòng mình, nhưng đúng là không có nói lời này ra miệng.
Đây là địa bàn của người nước ngoài, nếu anh dám nói như vậy đorán chừng sẽ đắc tội với không ít người rồi.
Mấy đứa bé đã cắt miếng thịt rất có hình có dáng.
Chỉ là lúc cắt miếng thịt bò ra, Lâm Tú Mai nhìn thấy giữa miếng thịt còn hơi hồng, cô nhỏ giọng hỏi Tam Bảo: “Tam Bảo, miếng bò này có phải chưa chín hay không?”
“Mợ hai, bò bít tết thế này mới là ngon nhất đấy ạ, mợ yên tâm ăn đi ạ!” Tam Bảo rất có kiến thức nói qua với hai người họ.
Cố Tử Lâm đúng là được mấy đứa bé này dạy cho một bài học rồi, cái hiểu cái không mà gật gù.
Sau đó còn lên món Borsch và các món ăn phụ, mọi người ăn uống say sưa ngon lành.
Hương vi đúng là không tệ lắm, bằng không việc kinh doanh cũng không tốt như vậy.
Chẳng qua Cố Tử Lâm cảm thấy ăn một bữa cơm tây hơi kỳ lạ, không được tự nhiên lắm, sau này anh vẫn nên ăn một bữa cơm Trung thoải mái hơn.
DTV
Mấy đứa bé đều ăn hết thức ăn trong đĩa của mình, bụng cũng ăn đến no nê cả rồi.
Đến lúc Cố Tử Lâm đi thanh toán, thế mà trong lòng đã đau đớn một trận.
Anh không ngờ ăn một bữa cơm Tây ít ỏi vậy mà lại đắt như thế.
Thế là đã góp phần kiên định lần sau anh sẽ không đến nữa.
Mấy người họ ăn uống no say, cuối cùng quay về nhà.
Sau đó, mấy đứa bé thỉnh thoảng lại đi dạo chơi ở xung quanh, hoặc là vào cửa hàng hỗ trợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1035.html.]
Nhưng đúng là đã giúp không ít chuyện, lần nào Cố Tử Lâm cũng cười ha hả, mùa hè này anh đã mời lao động trẻ em, chờ đến khi bọn trẻ phải trở về Bắc Kinh, anh sẽ phát tiền lương cho chúng.
Thế là mấy đứa bé càng thêm nhiệt tình.
Nói đến Đại Bảo và Nhị Bảo, vào thời điểm hai anh em phải lựa chọn trường học nguyện vọng, Cố Tri Ý đã nói chuyện với hai anh em một buổi.
Sau đó hai anh em cũng có suy nghĩ của riêng mình rồi.
Vì vậy Cố Tri Ý cũng không bận tâm quá nhiều. Con cái đã lớn rồi, nói tóm lại chúng cũng có con đường bản thân mình muốn đi.
Đại Bảo thì không thể nghi ngờ, lúc cậu còn chưa tốt nghiệp, nhưng vì thành tích cậu xuất sắc nên đã được quân đội bên kia tuyển vào.
Mà Nhị Bảo thì sao? Trải qua giai đoạn mờ mịt, cũng không biết Lâm Quân Trạch đã nói với cậu cái gì, thế mà sau đó cậu đã cực kỳ hăng hái.
Sau khi thi tốt nghiệp thì đi làm ở bộ ngoại giao.
Đây chính là điều Cố Tri Ý tuyệt đối chưa bao giờ nghĩ đến.
Chỉ là cô cũng vẫn phân tích lợi hại sau này với cậu trước, Nhị Bảo đã có chuẩn bị tâm lý nên sau đó Cố Tri Ý không can thiệp vào nhiều nữa.
Ngoại giao, nói không chừng có khi lại đến một quốc gia khác, phụ trách sự hợp tác tốt đẹp giữa hai nước.
Việc này đồng thời mang ý nghĩa rằng đến lúc đó thời gian có thể trở về nhà sẽ càng ngày càng ít. Cố Tri Ý bắt đầu nghĩ đến, con cái trưởng thành cũng chính là lúc chúng cách cha mẹ càng xa.
Làm cha mẹ, đương nhiên cô chỉ hy vọng con mình được khỏe mạnh, chỉ cần con cái được bình an là đủ rồi. Bản lĩnh của các con có bao lớn cũng phải xem sau này vậy.
Lúc Đại Bảo và Nhị Bảo tốt nghiệp, cả nhà đều đến trường học, mọi người chụp chung với hai anh em không biết bao nhiêu hình.
Sau này hai anh em cũng bắt đầu làm việc, tương lai của cả hai là tự mình sáng tạo.
Mẹ Lâm nghe thấy các cháu đã tốt nghiệp, bà cũng chạy đến từ thành phố Triều.
Hai năm nay ngược lại sức khỏe của mẹ Lâm đã khá hơn chút ít, cũng là do bà nghĩ thoáng đi. Bệnh đến như núi đổ, thừa dịp bây giờ còn có thể di chuyển, nên đi được thì đi, chờ đến sau đó chỉ nằm trên giường bệnh, lúc đó có muốn ra ngoài cũng chỉ là có lỏng những không đủ sức mà thôi.
Với tính tình này của mẹ Lâm, mấy đứa cháu cũng rất ủng hộ.