Cố Tri Ý kéo lấy tay Đoàn Đoàn, kiên nhẫn nói với Đoàn Đoàn.
“Đoàn Đoàn, mẹ biết bây giờ con đã lớn lên rồi, đã có suy nghĩ của riêng mình rồi. Nhưng mẹ hy vọng, trước khi con đưa ra bất kỳ một quyết định nào, việc đầu tiên con phải làm là suy nghĩ cho kỹ càng xem làm như vậy thật sự đúng không? Trên thế giới này, có rất nhiều các bạn nhỏ muốn đến trường học hành nhưng lại không có điều kiện. Những đứa bé đó mới tốt nghiệp tiểu học xong đã phải nghỉ học, thậm chí có những đứa bé còn chưa từng được học hành. Còn con, con càng có điều kiện tốt hơn họ, me hy vong con biết trân trọng cơ hội được đi học.”
“Đương nhiên cũng không phải chúng ta chỉ có con đường học hành này, nhưng trong tương lai bất kể trở thành thế nào, con trở thành ngôi sao cũng được, trở thành bác sĩ cũng tốt, thành giáo viên, tất cả đều cần con phải có tri thức mới được.”
“Con nói xem học hành có mệt mỏi không? Khổ không? Mẹ cũng đã từng như thế. Mẹ biết sẽ rất vất vả nhưng hiện tại con còn nhỏ như vậy, hơn nữa con chỉ có mỗi con đường học hành này, chí ít khi con có học hành, con sẽ không dễ dàng bị người khác chỉ lung tung, chí ít con có thể hiểu rõ lúc đối phương nói những lời này đến cùng là có đúng hay không?”
Cố Tri Ý kiên nhẫn nói một tràng với Đoàn Đoàn, cô nhìn thấy dáng vẻ đang lẳng lặng suy ngẫm của Đoàn Đoàn.
Cô không quấy rầy cô bé, để Đoàn Đoàn tự mình suy nghĩ cho kỹ.
“Mẹ, làm minh tinh cũng phải học hành sao?”
“Đương nhiên rồi. Con nghĩ xem, nếu có một ký giả nào hỏi về bằng cấp của con, chẳng lẽ con còn muốn nói tôi chỉ mới tốt nghiệp tiểu học sao?”
“Nhưng, con học hành cũng không được giỏi như các anh.”
Cố Tri Ý xoa đầu cô bé. Cô lại không nghĩ đến mấy anh trai quá xuất sắc cũng khiến Đoàn Đoàn áp lực.
“Nhưng trong mắt cha mẹ, Đoàn Đoàn của chúng ta cũng rất lợi hại.”
“Thật sao?”
DTV
“Đó là đương nhiên. Đoàn Đoàn có thể lấy các anh ra làm tiêu chuẩn, nhưng cho đến bây giờ các anh cũng không phải là áp lực của con mà chính là mục tiêu của con. Mẹ cũng thế.”
Đoàn Đoàn cái hiểu cái không, khẽ gật đầu.
“Vậy sau này, con muốn làm minh tinh.” Đoàn Đoàn cúi đầu suy nghĩ hơn nửa ngày, đột nhiên lại nắm chặt hai hai bàn tay, rất chắc chắn nói với Cố Tri Ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1032.html.]
Cố Tri Ý đúng là chưa từng nghĩ đến đứa nhỏ này vốn dĩ không muốn học hành mà bắt đầu muốn làm minh tinh.
Nhưng cô cũng chỉ cho rằng vì Đoàn Đoàn xem nhiều phim truyền hình. Lúc còn nhỏ, có mấy ai không mơ mộng làm minh tinh!
Sau khi lớn lên thì dần dần từ bỏ.
Vì vậy Cố Tri Ý cũng không để lời này của Đoàn Đoàn trong lòng.
Nhưng cô vẫn khích lệ cô bé nói: “Vậy được rồi, mẹ sẽ đợi đến khi con làm minh tinh.”
Tối hôm đó, Đoàn Đoàn bất ngờ muốn ngủ cùng với Cố Tri Ý.
Phải biết rằng, sau năm tuổi, lấy danh nghĩa phải độc lập nên mấy đứa bé đều có phòng riêng của mình.
Chẳng qua bây giờ, Cố Tri Ý vẫn rất thích nghe.
Buổi tối, Đoàn Đoàn bám sát theo Cố Tri Ý, cô bé vẫn luôn biết đến sự đặc biệt của mẹ, nên khi nằm trên giường, Đoàn Đoàn bắt đầu hỏi thăm đại minh tinh là thế nào?
Có phải bên cạnh đại minh tinh đó có rất nhiều người vây quanh không? Áo đến tay, cơm đến miệng.
Cố Tri Ý cho rằng đêm nay cũng có mục tiêu để nói chuyện với Đoàn Đoàn nên cô nói với cô bé về một số minh tinh mà mình biết đến ở đời trước.
“Đúng vậy. Nhưng làm minh tinh cũng rất vất vả, còn phải bôn ba rất nhiều nơi, còn phải có diễn xuất, có tác phẩm hay cho khán giả...”
Cố Tri Ý nói, Đoàn Đoàn nằm bên cạnh cũng lộ ra vẻ mặt khao khát.
Hai mẹ con nằm trên giường trò chuyện một hồi lâu, rồi cũng mạnh ai người đó ngủ.
Từ đó về sau, Đoàn Đoàn đã biết chú ý vào việc học hành của mình nhiều hơn, cộng thêm việc cô bé từ nhỏ đã thông minh hơn các bạn cùng lứa, cho nên khi Cố Tri Ý nhìn thấy thành tích của Đoàn Đoàn đã tăng lên thì cô cũng không quản lý nhiều nữa.