Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 1031

Cập nhật lúc: 2024-12-27 08:44:07
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi chiều, cô đi đến trường của Đoàn Đoàn, gặp giáo viên chủ nhiệm – cô Phùng.

Nhưng vừa nhìn thấy Cố Tri Ý, vẫn hiếm khi lộ ra gương mặt tươi cười.

“Là mẹ của Lâm Ngọc Điềm phải không?”

“Đúng vậy, giáo viên Phùng, không biết lần này Đoàn Đoàn xảy ra chuyện gì sao?” Cố Tri Ý hỏi.

“Là như thế này, mẹ Ngọc Điềm này, gần đây tôi phát hiện thành tích của Ngọc Điềm đang đi xuống, biết được cô bé ở nhà thường xuyên xem TV, hơn nữa ở trường học kéo bè kéo cánh, cái gì kết bái ba chị em, đi học thường xuyên thất thần, sau khi tan học cũng là lôi kéo bạn học ra khỏi lớp, hôm nay gọi cô tới đây, chủ yếu cũng là hy vọng nói với phụ huynh hiểu biết một chút tình huống.”

Mặc dù giáo viên Phùng đã cố gắng hết sức để nói một cách uyển chuyển nhất có thể, nhưng Cố Tri Ý vẫn là nghe ra một tia hận rèn sắt không thành thép.

“Vâng. Giáo viên Phùng, tôi sẽ trở về tìm hiểu chuyện này với con bé.” Cố Tri Ý cũng không nói sẽ trách tội Đoàn Đoàn, không đến mức là không cho người ta cơ hội để ngụy biện.

Lần này, giáo viên cũng chỉ thông báo tình hình này với phụ huynh trước. Trước khi Cố Tri Ý rời đi, giáo viên còn nói thêm một câu.

“Mẹ Lâm, tôi biết thế này là không phải, nhưng Ngọc Điềm là một đứa bé thông minh, chỉ là con bé không tập trung vào vấn đề học tập thôi. Chúng tôi cũng hy vong người làm mẹ là cô sẽ bảo ban, có thể chú ý đến đứa bé một chút.”

Cố Tri Ý cũng không tức giận, cô biết vào thời này, các giáo viên còn rất có trách nhiệm.

Cố Tri Ý khẽ gật đầu với giáo viên Phùng, còn mình thì đi về nhà.

Buổi chiều hôm nay, sau khi tan học Đoàn Đoàn cũng không dám ở lại trường lâu, từ sớm cô bé đã mang cặp sách và đi về nhà.

Nhưng Cố Trí ý không nói gì cả, làm như không thấy cô bé.

Nếu mẹ tiếp tục chửi mắng thì trong lòng cô bé còn dễ chịu hơn rất nhiều, nhưng nhìn mẹ như thế này, giống như đến nửa đêm cũng không muốn mắng cô bé vậy.

Đây là chuyện như thế nào vậy?

Đoàn Đoàn mang tâm trạng thế này làm bài tập tối, lại lo lắng sợ hãi trên bàn cơm.

Vốn dĩ cô bé còn cho rằng hôm nay cứ như thế mà thoát được một kiếp. Nhưng khi Tam Bảo đến mở ti vi, Cố Tri Ý mới gọi Đoàn Đoàn lại.

“Mẹ, làm sao vậy ạ?” Đoàn Đoàn nhỏ giọng hỏi.

“Con có biết hôm nay giáo viên gọi mẹ đến đã nói gì không?” Cố Tri Ý nhìn Đoàn Đoàn, cười hỏi.

“A? Có phải nói về thành tích của con không?” Rất tốt, người trong cuộc rất tự giác.

“Ừm. Còn nữa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1031.html.]

“Nói con đi học không tập trung.” Đoàn Đoàn nói xong thì đầu càng cúi thấp xuống.

“Ồ, thì ra con còn biết. Vậy con nghĩ như thế nào? Mẹ cho con một cơ hội giải thích.”

Hai tay Đoàn Đoàn siết chặt vào góc áo mình, cô bé nhìn thoáng qua Cố Tri Ý, dưới ánh mắt khuyến khích của mẹ, cô bé mới lên tiếng: “Mẹ, con cảm thấy con không thích hợp đi học.”

Cố Tri Ý cau mày, giống như cô không biết vì sao đứa nhỏ này lại có suy nghĩ như vậy.

“Vì sao?”

“Mẹ, con nghe mấy bạn học ở trường con nói con gái có học nhiều đi chăng nữa cũng vô dụng, sau này vẫn phải lập gia đình.” Đoàn Đoàn nói xong còn cẩn thận quan sát sắc mặt của Cố Tri Ý.

“Cho nên chỉ bởi vì như vậy mà con không muốn học tập cho giỏi sao?”

Đoàn Đoàn khẽ gật đầu.

Cố Tri Ý thở dài, giống như cô không ngờ Đoàn Đoàn sẽ bỏ phí việc học hành của mình chỉ vì nghe những lời người khác nói như vậy.

Cố Tri Ý kéo Đoàn Đoàn lại gần mình. Trước kia cô bé vẫn còn tròn trĩnh, ngây thơ, bây giờ đã bắt đầu trổ mã thành một cô gái yêu kiều đáng yêu rồi.

Cũng có suy nghĩ của riêng mình rồi.

Nhưng Cố Tri Ý biết, những đứa bé vào độ tuổi này rất dễ dàng bị môi trường xung quanh ảnh hưởng đến.

Đây cũng là lúc thành lập tam quan cho chính mình. Vì vậy ngay từ đầu Cố Tri Ý đã không có ý muốn chất vấn Đoàn Đoàn.

Mà cô lựa chọn cách dẫn dắt cho cô bé nói ra.

“Vậy con cảm thấy người ta nói đúng sao?”

Đoàn Đoàn khẽ gật đầu, sau đó lại lắc đầu.

Cố Tri Ý cũng không nói chuyện, chờ cô bé nói tiếp.

“Con cảm thấy không học hành đúng là rất vui vẻ, không cần ghi nhớ nhiều kiến thức như vậy. Nhưng mỗi lần mấy thím hàng xóm nhìn thấy con, họ đều nói mẹ là sinh viên của Thanh Hoa, nói mẹ rất lợi hại...”

“Vậy con cảm thấy học hành có tác dụng không?”

DTV

Đoàn Đoàn gật đầu.

Có thể thấy rằng cô bé vẫn có năng lực phân biệt. Chỉ là bên cạnh cô bé đều là người như vậy, Đoàn Đoàn khó tránh khỏi sẽ sinh ra suy nghĩ học hành không có tác dụng gì.

Loading...