Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 1030

Cập nhật lúc: 2024-12-27 08:44:05
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi trở lại Bắc Kinh, bọn nhỏ trở lại trường đi học, Cố Tri Ý thấy không có việc gì, dứt khoát ở nhà thiết kế một số trang phục kiểu cách mới cho sang năm.

Hiện tại đã là thập niên 90, trang phục ngày càng trở nên táo bạo hơn, cô thường thấy những người mặc áo dây, quần đùi hoặc váy trên phố vào mùa hè.

Cố Tri Ý đã nhớ ra một yếu tố rất nổi tiếng vào sau này: Ren.

Nhưng nếu muốn thiết kế toàn bộ quần áo đều là ren lôi cuốn người mặc, Cố Tri Ý cho rằng nó không nằm trong sự cân nhắc về mặt thẩm mỹ của cô.

Nhưng ngẫu nhiên được tô điểm bằng ren, hoặc là tay áo bên này có ren, bộ quần áo đó sẽ khác đi.

Nói làm liền làm, Cố Tri Ý ở trên bàn bên cửa sổ vẽ một vài bức thiết kế mới.

Bất tri bất giác, khi vẽ liền đã quên thời gian, thấy lúc này không có ai trong nhà, Cố Tri Ý lấy đồ ăn từ không gian, chuẩn bị cho bọn nhỏ ăn sau khi tan học là được.

Mấy năm nay không gian cũng có thay đổi, nhưng cũng không phải là thăng cấp liên tục như trước đó, mà là bắt đầu thu nhỏ không gian.

Hỏi hệ thống, hệ thống cũng chỉ là nói hiện tại Cố Tri Ý ỷ lại đối với hệ thống càng ngày càng nhỏ, rất có khả năng sau này, hệ thống chỉ là một không gian có thể thể trữ vật mà thôi.

Cố Tri Ý không khỏi suy nghĩ, có phải sau khi chính mình làm Đại Bảo và Nhị Bảo tránh đi số mệnh bi thảm kiếp trước, không gian sẽ hoàn toàn không còn tồn tại.

Cố Tri Ý thực sự đã chuẩn bị sẵn sàng, cho nên cho dù ngày đó có đến, cô cũng không đến hoảng sợ quá nhiều.

Không gian là bàn tay vàng, Cố Tri Ý từ lúc bắt đầu cũng không muốn ỷ lại nhiều, có lẽ cũng là thời đại này dạy cho cô biết đủ?

Đồ vật người khác đưa tùy thời có thu hồi đi, nhưng là chỉ đồ vật chính mình nắm trong tay, mới là chân chính thuộc về mình.

Mặt khác, lúc trước Đoàn Đoàn nhặt được ngọc ban chi, Đoàn Đoàn khi lớn hơn một chút mới phát hiện điều khác thường của ngọc ban chỉ này.

Lúc đó cô bé còn ỷ lại với Cố Tri Ý, có chút không biết làm sao nên tìm tới Cố Tri Ý.

Hỏi thăm Cố Tri Ý thứ này nên xử lý như thế nào.

Cố Tri Ý nhìn thấy điều khác thường của ngọc ban chỉ mà Đoàn Đoàn nói, ngay lúc đó vẻ mặt cũng là một lời khó nói hết.

DTV

Vốn dĩ cho rằng bản thân cô đã xem là đặc biệt, không nghĩ tới, con gái cô còn đặc biệt hơn mình.

Nghĩ lại mấy năm nay, mỗi lần Đoàn Đoàn bị thương đều khép lại rất nhanh, nghiêm trọng nhất chính là lần Chu Mỹ Trân đẩy Đoàn Đoàn.

Vốn dĩ nghĩ đó là hiệu quả của thuốc trong hệ thống.

Không nghĩ tới chân chính bug lại nằm trên chiếc ngọc ban chỉ mua với giá 20 đồng tiền này.

Sau khi ngọc ban chỉ bắt đầu giúp Đoàn Đoàn trị liệu vết thương lớn nhỏ trên người, mấy đứa nhỏ tóm lại cũng có chút làm ầm ĩ.

Cho nên mỗi lần Đoàn Đoàn còn chưa kịp về nhà cáo trạng, miệng vết thương đã tự khép lại.

Chờ đến khi Đoàn Đoàn lớn hơn một chút, cũng bắt đầu ý thức được sự việc không thích hợp.

Khi tìm Cố Tri Ý, cũng chỉ là nói vết thương khép lại tương đối mau, mặt khác cũng không có gì khác thường.

Nhưng dựa trên kinh nghiệm đọc rất nhiều tiểu thuyết của Cố Tri Ý ở đời sau, cô cũng nhẫn tâm để Đoàn Đoàn làm cái “Lấy m.á.u nhận thân”.

Kết quả của việc đó cũng rất xấu hổ, ngọc ban chỉ cũng không có chút nào phản ứng.

Cuối cùng Cố Tri Ý cũng chỉ có thể từ bỏ, cảm thấy có chính mình suy nghĩ nhiều hay không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1030.html.]

Chỉ là không nghĩ tới, vào buổi tối, Đoàn Đoàn chạy tới phòng cô, thực hiện một pha biểu diễn biến ra người sống vô cùng đặc biệt cho Cố Tri Ý xem.

Cô bé cũng có không gian, có thể ra vào.

Cố Tri Ý gian nan nuốt nước miếng.

Đây là sự thật!!!

Tuy nhiên suy xét chuyện này thật sự có chút nghe rợn cả người, cũng không thể tưởng tượng được.

Chuyện xảy ra trên hai người họ có thể nói là rất bí ẩn.

Cố Tri Ý có đi vào không gian của Đoàn Đoàn nhìn một chút, đó cũng chỉ là một mảnh cỏ nho nhỏ.

Chức năng cụ thể là gì, cũng chỉ có thể chờ Đoàn Đoàn mở khóa.

Cố Tri Ý là mẹ ruột cũng không tính toán can thiệp quá nhiều, mặc kệ như thế nào, đây cũng coi như là kỳ ngộ của Đoàn Đoàn.

Giữa trưa bọn nhỏ trở về, hiếm khi nhìn thấy Cố Tri Ý đã chuẩn bị một bàn đồ ăn chờ bọn họ.

“Mẹ, hôm nay là ngày gì thế ạ? Nhiều đồ ăn như vậy?” Tam Bảo vừa vào cửa đã vui sướng lên tiếng hỏi.

“Ngày lành nha.” Cố Tri Ý cũng không mặt mũi nói đây đều là chính mình lấy trong không gian.

Mấy đứa nhỏ cũng không hỏi nhiều, rửa sạch tay liền chuẩn bị ăn cơm.

Khi ăn cơm, Đoàn Đoàn thường xuyên nhìn về phía Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý cảm thấy rằng ngay cả một người mù cũng có thể cảm nhận được tầm nhìn của Đoàn Đoàn thường quay đầu lại đây.

Mỗi lần chờ cô quay đầu nhìn qua, Đoàn Đoàn lại chột dạ vùi đầu vào trong chén.

Cố Tri Ý:......

Sau mấy lần thử không có kết quả, Đoàn Đoàn rốt cuộc buông xuống chén đũa, lấy hết can đảm hỏi Cố Tri Ý: “Cái kia, mẹ, mẹ có rảnh không?”

“Sao thế?”

Cố Tri Ý làm bộ lơ đãng hỏi.

“Cũng, cũng không có gì, chỉ là, chỉ là giáo viên của con bảo mẹ buổi chiều đến trường học.” Đoàn Đoàn nhỏ giọng nói.

Khuôn mặt này gần như viết rằng tôi đã sai, tôi đang chột dạ.

“Làm sao vậy?”

“Khụ khụ, không biết, đến lúc đó mẹ đi sẽ biết.” Đoàn Đoàn cũng không nói gì.

Cố Tri Ý quay đầu nhìn một bên làm chim cút Viên Viên.

“Viên Viên, con nói cho mẹ nghe, có chuyện gì vậy?”

“A? Con cũng không biết ạ!” Viên Viên vẻ mặt khó hiểu ngẩng đầu nhìn Cố Tri Ý, nhưng biểu hiện trên mặt như thế nào cũng đều cảm thấy đang chột dạ.

Cố Tri Ý nhìn hai người họ như vậy, cũng có ý định làm họ khó xử nữa.

Loading...