Đại Bảo và Nhị Bảo còn chưa ăn xong chén chè của mình, lại thấy Cố Tri Ý xách giỏ ra cửa nên vội vàng nói: "Mẹ, con cũng muốn đi!"
Nhị Bảo vội vàng nói với theo: "Đi!"
Cố Tri Ý nhìn thấy hai đứa còn chưa ăn xong, nên mới bảo hai anh em khi nào ăn xong lại chạy đến tìm cô.
"Mẹ đi ra ruộng đưa chè đậu xanh cho bà nội và mọi người, các con ăn xong thì đến tìm mẹ là được rồi."
Nói xong Cố Tri Ý lập tức đi ra khỏi cửa. Lúc đi, thừa dịp không ai nhìn thấy, cô còn lén bỏ thêm vài viên đá vào trong nồi.
Chờ ra đến ruộng, mấy viên đá cũng đã kịp tan ra, nhiệt độ của nồi chè cũng không còn nóng như vậy.
Cố Tri Ý ra đến ruộng, cô nhìn thấy chị dâu cả đầu tiên, cô lập tức gọi: “Chị dâu cả, em mang ra cho mọi người một ít chè đậu xanh, chị gọi mọi người đến ăn một ít đi ạ!”
DTV
Chị dâu cả còn đang bất ngờ, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, sau đó cô ấy cũng nhanh đi gọi chị dâu thứ hai và chị dâu thứ ba đến.
Mẹ Lâm nhìn thấy Cố Tri Ý, bà bỏ hết việc đang làm trong tay đi đến: “Vợ lão tứ, làm sao lại đến đây?”
Cố Tri Ý lấy mấy cái chén ra, vừa múc chè đậu xanh ra chén, vừa nói: “Cha, mẹ, con đến đưa chè đậu xanh cho mọi người ăn giải nhiệt, mỗi người một chén, mọi người mau đến ăn đi ạ!”
Đương nhiên chắc chắn sẽ không phải là chén lớn, dù sao thì nhiều người như vậy, nếu chén lớn sẽ không đủ chia.
Không bao lâu sau, người Lâm gia đã đến đông đủ, năm đứa bé của Lâm gia vốn dĩ đang chơi đùa trong thôn cũng được gọi đến.
Đại Bảo và Nhị Bảo đã ăn xong chén của mình, hai đứa cũng chậm chạp đến đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-103.html.]
Chén mang đến chắc chắn sẽ không đủ cho nhiều người thế này, nên chỉ có thể để người dùng trước, dùng xong lại để chén lại cho người dùng sau.
Mấy người lớn uống ừng ực hai ngụm lớn là đã hết một chén, không thể không nói uống hết một chén chè đậu xanh này đúng là giải nhiệt không ít, độ ngọt bên trong chè thế này cũng biết Cố Tri Ý đã cho vào trong đó không ít đường.
Người trong thôn đi đến gần nhìn thấy Cố Tri Ý đưa chè đậu xanh cho cả nhà, thì rất hâm mộ nhìn cha Lâm và mẹ Lâm: “Lão Lâm à, con dâu này của ông đúng là rất hiếu thảo!”
Một người phụ nữ trung niên bên cạnh cũng phụ họa vào: “Còn không phải sao, thời tiết thế này còn biết đưa chè đậu xanh cho mọi người giải nhiệt, mà nước chè thế này có thể đã tốn không ít đường đâu.”
Tuy mẹ Lâm cũng đau lòng số đường trắng Cố Tri Ý đã thả vào như thế, nhưng nghe thấy giọng điệu hâm mộ của những người xung quanh, mẹ Lâm lại cảm thấy rất có mặt mũi, cũng cảm thấy con dâu nhỏ đã hiểu chuyện hơn trước.
Nhưng ngoài miệng bà vẫn khiêm tốn nói: “Các người chớ khen nó nữa, xem cái đuôi nó đã vểnh lên tận trời rồi.”
Người nào còn không biết ngoài miệng mẹ Lâm chỉ nói thế, nhưng nhìn thấy khóe miệng không nhịn được đã cong lên, bà đang cười toe toét thế kia.
Chị dâu thứ ba uống hết một chén chè đậu xanh ngọt lịm xong, tuy nói là giải nhiệt, nhưng trong lòng cô ta lại không hề thoải mái.
Đặc biệt là khi nhìn thấy càng ngày người Lâm gia lại càng ưa thích Cố Tri Ý, cô ta không khỏi bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ cái người trước kia thường hay nói chuyện thẳng đuột, không hề có đầu óc kia chỉ là ảo giác của cô ta thôi sao?
Bên này, mấy người lớn ăn xong chè đậu xanh thì lại bắt đầu làm việc, trên bờ ruộng chỉ còn lại mấy đứa bé bưng lấy chén, rất tinh tế thưởng thức với nhau.
Chè đậu xanh này thật sự ngọt, mà chỉ có vào dịp tết mấy đứa bé mới có thể ăn được mấy món ngọt.
Cố Tri Ý nhìn thấy dáng vẻ lưu luyến không rời khỏi chén chè của mấy đứa bé thì cảm thấy hơi buồn cười, mà cũng rất chua xót.
Lúc này, trong nồi chỉ còn thừa lại một chén. Cố Tri Ý nhìn thấy con trai nhà anh cả, Lâm Hạo đang đứng trước đình ăn chè đã xong, cô lập tức nhờ cậu bé mang chén còn lại về cho cô út của cậu.