Mẹ Lâm vừa mới nghe Đoàn Đoàn nói thì cảm giác bệnh của chính mình đã khỏi luôn rồi.
“Không có không có, bà nội vừa thấy Đoàn Đoàn Viên Viên nhà chúng ta thì khỏi bệnh rồi.” Nói rồi còn cười ha ha.
Mấy người thấy cũng vui thay. Nhìn me Lâm ở chung với mấy đứa trẻ con đều là mẹ Lâm hỏi chuyên còn mấy nhóc trả lời.
Chờ khi mẹ Lâm có chút mệt mỏi thì mấy người để bà nghỉ ngơi trước không quấy rầy bà nữa.
“Em cứ mang mấy đứa trẻ về nhà trước đi, anh ở lại bên này chăm sóc mẹ.”
Cố Tri Ý thấy anh như vậy, tuy rằng không yên tâm nhưng mà với cái tình huống này chắc rằng Lâm Quân Trạch có về nhà cũng không yên tâm được.
Cho nên cô cũng chẳng nói cái gì cả mà chỉ nhắc anh chăm sóc bản thân mình cho tốt còn mình đưa mấy đứa nhỏ về nhà. Mấy người ngồi xe bus tới trong huyện sau đó lại gọi hai chiếc xe ba bánh ở trong huyện chở mấy mẹ con bọn họ về trong thôn.
Hiện giờ đường trong thôn cũng đã được san bằng hơn rất nhiều, có một số chỗ tuy nói đường vẫn còn lầy lội nhưng cũng bằng phẳng hơn trước kia nhiều. Còn có một số nơi chính phủ làm đường chính cho nhân dân nên về thôn cũng nhanh hơn hẳn.
Vừa rồi lúc Lâm Quân Trạch nói chuyện với Cố Tri Ý thì Đại Bảo vẫn luôn cảm thấy bệnh tình của bà nội mình không tốt, nhìn sắc mặt của mấy người chú bác đều không tốt nhưng cậu nhóc vẫn thông minh không có biểu hiện ra ngoài. Vẫn cứ coi như chưa hề biết cái gì cả còn lỗi kéo Lâm Quân Trạch nói chuyện phiếm.
Chờ khi trở lại trong thôn rất nhiều người không nhận ra Cố Tri Ý.
Vẫn là thím Lưu phát hiện ra cô trước, hô một tiếng: “Vợ lão tứ?”
“Vâng, thím Lưu.” Cố Tri Ý cũng chào hỏi thím Lưu.
“Trời ạ, cả nhà các cháu về rồi đấy ư? Mẹ cháu thế nào?
“Không có việc gì, bọn cha cháu đang ở bệnh viện chăm sóc ạ.” Cố Tri Ý cũng không nhiều lời mà chỉ nói không có vấn đề gì lớn, chỉ nói qua loa lời bác sĩ nói, là không có vấn đề gì.
Chờ cả nhà Cố Tri Ý rời đi rồi thì mọi người đều vây lại một chỗ nói chuyện phiếm.
“Mấy đứa nhà họ Lâm này đứa nào cũng hiếu thuận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1025.html.]
“Đúng vậy, bà xem, mới sinh bệnh có chút mà cả nhà chạy theo vào viện.”
Ở đây đều là người có chút tuổi, mấy năm nay, người gia trong thôn sinh bệnh, con gái con trai có thể ở trước giường bệnh của mình chăm sóc hay không cũng không chắc. Hiện tại thấy người nhà họ Lâm đoàn kết hiếu thuận như vậy thì mọi người vô cùng hâm mộ.
Mà Cố Tri Ý đưa mấy đứa trẻ về nhà ở của chính mình, mấy năm nay tu sửa qua một lần nên thoạt nhìn căn nhà vẫn còn rất mới.
Vừa vặn Vương Anh đang ở trong sân nhà Cố Tri Ý thu dọn đỡ.
“Chị dâu.” Cổ Tri Ý hô lên.
“A, tiểu Ý, bọn em về rồi ư?” Vương Anh xoay người thấy cả nhà đứng đó thì cười tiếp đón.
“Chị đoán rằng bọn em cũng sắp tới nơi rồi, phòng ở trong nhà đã quét tước sạch sẽ cho em rồi.”
“Vất vả cho chị rồi, chị dâu.”
Mấy đứa nhóc cũng lên tiếng chào, Vương Anh nhìn thấy mấy đứa nhóc trở về phòng lúc này mới hỏi thăm Cố Tri Ý về tình huống trong bệnh viện.
Cố Tri Ý thấy bọn nhỏ không ở chỗ này nên cũng nói đơn giản chuyện trong bệnh viện cho Vương Anh nghe. Vốn dĩ họ cũng chỉ cho rằng mắc chút bệnh của người già chứ không nghĩ tới lần này lại nghiêm trọng như vậy.
DTV
Vương Anh có chút hoang mang lo sợ.
“Vậy, lần này còn phải động d.a.o kéo?”
“Trước mắt nói chắc rằng cũng chỉ có thể giải phẫu cắt bỏ tế bào ung thư mà thôi.” Cố Tri Ý gật đầu nói.
“Ai, em nói xem tại sao người tốt lại cứ phải gặp những chuyện như vậy chứ?” Vương Anh cau mày nói.
“Chị dâu, bác sĩ đã nói cũng may là vừa khéo lần này sinh bệnh cho nên phát hiện kịp thời, nếu như phát hiện quá muộn chắc rằng ngày tháng sống cũng chẳng có bao nhiêu.”
Vương Anh được cô an ủi như vậy thì trong lòng cũng dễ chịu hơn nhiều.
Cố Tri Ý nói cũng không sai, nếu như lần này mà không sinh bệnh, nếu cứ dựa theo cách nói của mẹ Lâm cứ luôn kéo dài mãi chờ tới khi phát hiện ra thì cũng đã chậm rồi. Cho nên hiện tại như vậy cũng tốt, phát hiện sớm chữa trị sớm.