Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/KbLAQ5oZQq
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Tri Ý nhìn mấy cha con bọn họ, sau đó dẫn theo con đi lên phía trước để nhìn tình huống thế nào.
“Chuyện là như thế này, căn cứ vào việc chúng tôi kiểm tra và xác thật đã phát hiện trong cơ thể có tế bào ung thư, cũng may mắn lần này cảm mạo được mọi người đưa tới đây mới phát hiện sớm, còn chưa phát triển tới nông nỗi không thể giữ lại được, nhưng mà hy vọng người nhà cũng chuẩn bị tâm lý trước.” Lời của bác sĩ nói cũng coi như tương đối uyển chuyển.
Lúc cha Lâm nghe tới tế bào ung thư thì thiếu chút nữa cả người tê liệt ngã khuỵu xuống đất. Vẫn là Lâm Quân Trạch ở bên cạnh nhanh tay lẹ mắt đỡ một phen. Lúc này mọi người nghe thấy bị ung thư cũng biến sắc.
Mọi người nhận biết về ung thư đó là không có thuốc nào cứu được, nói không dễ nghe là với trình độ chữa trị bệnh hiện giờ cũng chỉ có đang đợi c.h.ế.t mà thôi.
“Sao, sao lại là ung thư được?” Cha Lâm được Lâm Quân Trạch đỡ ngồi lên trên ghế, nhưng hiển nhiên là cha Lâm vẫn chưa lấy lại tinh thần sau khi nghe tin tức này. Mà ba anh em nhà họ Lâm cũng vẫn chưa tiêu hóa xong những lời mà bác sĩ vừa mới nói.
Đều ngồi ngây ngốc tại chỗ, hiển nhiên bác sĩ cũng tập mãi thành thói quen đối với loại tình huống này. Vẫn là Lâm Quân Trạch bên này hơi bình tĩnh được một chút để cha Lâm ngồi vững xong thì anh đứng lên đi dò hỏi bác sĩ: “Vậy hiện tại có biện pháp trị liệu nào có thể can thiệp được không? Bác sĩ cứ yên tâm, người nhà chúng tôi gánh vác được số phí trị này.”
Bác sĩ nghe Lâm Quân Trạch nói lời này cũng không thấy ngoài ý muốn chút nào cả. Cả gia đình này thoạt nhìn cũng không phải là người thiếu tiền những người mắc căn bệnh ung thư ở thời đại này đã gần như không có thuốc chữa. Chỉ có thể nói phối hợp với thuốc hóa trị để cố gắng duy trì tuổi thọ của người bệnh mà thôi.
Chỉ là bị bệnh này tới thời kỳ cuối gần như không ăn được bất cứ thứ gì, ăn cái gì nôn ra hết, đối với người bệnh cũng là một loại tra tấn.
“Trước mắt chúng tôi kiến nghị can thiệp phẫu thuật nhanh chóng cắt bỏ, việc người nhà chúng ta có thể làm được là để người bệnh bảo trì tâm tình vui vẻ lạc quan tiếp nhận trị liệu, sau đó lại phối hợp với một số dược vật vẫn có hy vọng rất lớn.”
Nghe bác sĩ nói xong thì mấy người ở đây đều yên tĩnh lại sau đó vẫn là cha Lâm run rẩy lên tiếng hỏi: “Vậy, vậy lâu nhất có thể sống được mây năm?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1024.html.]
DTV
“Tình huống của mỗi người không giống nhau, tôi cũng không có biện pháp nào bảo đảm cho ông được, người nhà mọi người cũng đừng để người bệnh có áp lực quá lớn, cứ phối hợp trị liệu là được.”
Mọi người nghe xong bác sĩ nói thì biết vẫn còn khả năng rất lớn. Cho nên cũng chậm rãi bình tĩnh lại.
Cảm ơn bác sĩ xong thì mấy người đứng lại ở hành lang nói mấy câu với nhau.
Lâm Quân Trạch đi về phía mấy mẹ con Cố Tri Ý. Cố Tri Ý nhỏ giọng hỏi: “Tình huống như thế nào rồi?”
Lâm Quân Trạch có chút bất đắc dĩ lắc đầu, nói thầm ở bên tai Cố Tri Ý câu gì đó. Trong lòng Cố Tri Ý không khỏi lộp bộp một chút.
Nhưng mà chuyện cũng đã xảy ra, tin tưởng rằng chỉ cần tích cực trị liệu thì sẽ có khả năng khỏi bệnh rất lớn.
“Em dẫn các con đi vào thăm mẹ trước.” Cố Tri Ý nói rồi dẫn theo mấy đứa nhỏ đi vào trong phòng bệnh.
Hiện tại thuê một phòng bệnh đơn cho nên lúc đi vào mẹ Lâm đang uống nước, nhìn thấy cháu trai cháu gái đã quay lại thì vui mừng tiếp đón.
“Ôi trời, sao mấy đứa lại quay lại đây? Mẹ và cha con đã nói là không có vấn đề gì lớn rồi mà.”
Tuy bà nói như vậy nhưng cũng đã kéo tay của Đoàn Đoàn và Viên Viên. Mà ba đứa khác cũng chạy tới vây quanh giường bệnh gọi “bà nội.”.
“Bà ơi, bà có chỗ nào không thoải mái không?” Ở nhà Đoàn Đoàn chính là cháu nội ngoan của ông bà.