Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 1023

Cập nhật lúc: 2024-12-27 08:43:54
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mẹ, bà nội không sao chứ ạ?” Ngồi trên xe lửa, Đoàn Đoàn nhỏ giọng hỏi Cố Tri Ý.

“Chắc chắn không sao cả.” Cố Tri Ý sờ lên đầu Đoàn Đoàn an ủi.

Từ lúc nghe được tin me Lâm bị bệnh. Lâm Quân Trạch vẫn im lặng.

Anh cũng rất bình tĩnh sắp xếp những chuyện sau đó.

Trên xe lửa, nghe thấy Đoàn Đoàn hỏi, đột nhiên ngẫm lại, người con trai là anh đây dường như quá vô trách nhiệm rồi.

Tuy trước đây thỉnh thoảng có đưa cha Lâm và mẹ Lâm đến Bắc Kinh ở lại chơi một thời gian.

Nhưng khi nghe thấy mẹ Lâm sinh bệnh, anh mới thật sự cảm thấy mình vẫn chưa làm đủ trách nhiệm.

Nỗi tiếc nuối nhất của đời người chính là con muốn báo hiếu nhưng cha mẹ không đợi được.

Lâm Quân Trạch lúc này cũng chỉ là một đứa con trai đang lo lắng cho mẹ mình, anh chỉ hy vọng bản thân mình sẽ không phải tiếc nuối như vậy.

Mấy năm trước, mẹ Lâm cũng hay phát cáu nhưng với Lâm Quân Trạch, bà vẫn luôn vô cùng yêu thương.

Cộng thêm sau này cả nhà Lâm Quân Trạch đều đến Bắc Kinh, ngày lễ ngày tết trở về, với mấy đứa cháu bà cũng là yêu ai yêu cả đường đi.

Thỉnh thoảng bà có đến Bắc Kinh ở một khoản thời gian nên cũng rất gần gũi với mấy đứa bé.

Mọi người đều lo lắng cho mẹ Lâm.

Bên thành phố Thâm bên kia, vốn dĩ Lâm Thanh Bách nhận được tin tức trước Lâm Quân Trạch, mẹ Lâm ở trong bệnh viện lại hô hào đòi về nhà.

“Mẹ, mấy đứa con trai chúng con cũng có tiền đồ rồi. Điều quan trọng nhất của mẹ lúc này là chăm sóc cho sức khỏe thật tốt.” Lâm Quốc Bình ở bên cạnh bất đắc dĩ khuyên mẹ Lâm.

Có thể nhìn thấy mẹ Lâm đã già hơn mấy năm trước đây, tóc mai hai bên đã nhiều sợi bạc, có lẽ vì sinh bệnh mà cả người nhìn thấy đều tiêu tụy.

“Anh hai, mẹ thế nào?” Lúc Lâm Thanh Bách đến bệnh viện hỏi Lâm Quốc Bình.

“Không có gì, lớn tuổi nhưng phát sốt, sinh bệnh lại không chịu quan tâm, bây giờ bác sĩ nói mẹ nên nằm viện để quan sát thêm.” Lâm Quốc Bình dừng lại một hồi, cố tỏ vẻ nhẹ nhàng trả lời.

“Ôi, trước kia chúng ta cũng thế, cảm sốt một chút thì cần gì đến bệnh viện.” Mẹ Lâm cảm thấy trước kia có sinh bệnh thì ráng chịu một chút rồi cũng qua, uống nhiều nước sôi là được, cũng chẳng có chuyện gì cả.

Đã nhiều năm như vậy rồi, các con trai cũng không có ai bạc đãi bà khoản tiền sinh hoạt phí nào cả, nhưng mẹ Lâm đã từng nếm trải khổ cực nên bà vẫn cực kỳ tiết kiệm.

“Được rồi, chỉ là chuyện nhỏ thôi, sao các con chạy về đây hết là gì? Công việc quan trọng hơn.” Mẹ Lâm thấy lão tam đã trở về thì biết chắc chắn gia đình của lão tứ cũng đang trên đường trở về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1023.html.]

Lúc này bà hơi bất mãn, công việc của các con bà đều bận rộn, gọi người trở về, rồi còn việc học của các cháu thì sao.

“Mẹ, mẹ không cần lo lắng nữa! Mẹ dưỡng cho khỏe lên trước đã.” Lâm Quốc Đống nói.

DTV

Chờ sau khi mẹ Lâm nghỉ ngơi rồi, mấy anh em mới ra ngoài hành lang nói chuyện.

“Anh cả, thật sự mẹ không có chuyện gì chứ?”

Lúc Lâm Thanh Bách trở về nhìn thấy bầu không khí trong nhà, đột nhiên anh cảm thấy không bình thường.

“Bác sĩ nói dạ dày mẹ có vấn đề, cụ thể thế nào còn cần kiểm tra kỹ càng hơn mới được.” Nghe được tin tức này, mấy người họ càng im lặng.

Cha Lâm vẫn còn trong phòng bệnh, vẫn chăm sóc bên cạnh bà.

Thật ra tất cả mọi người đều sợ hãi có thể là tin tức xấu hay không?

Mấy người con trai đã ra ngoài, cha Lâm mới quay lưng lại với mẹ Lâm, len lén lau nước mắt.

Hai người đã mấy chục năm tình cảm, bây giờ đột nhiên nhìn thấy đối phương cứ như vậy mà nằm trên giường bệnh, trong lòng cha Lâm cảm thấy rất khó chịu.

Vừa rồi mấy con trai còn ở đây nên ông vẫn cố nén lấy.

Cũng hy vọng đến lúc đó có được kết quả tốt.

Cha Lâm lạc quan nghĩ.

Khi cả nhà Lâm Quân Trạch đến nơi cũng không trở về thôn trước mà đến thẳng bệnh viện.

Cả gia đình đều đến đủ, bác sĩ cầm báo cáo đến thông báo cho người nhà.

“Người nhà bệnh nhân đều ở đây đúng không?”

“Vâng vâng vâng. Bác sĩ, mẹ tôi không có vấn đề gì chứ ạ?” Anh cả Lâm Quốc Đống căng thẳng lên hỏi trước.

Trong tay anh là một nắm mồ hôi.

“Đây, ở bên này.” Giọng nói của Lâm Quân Trạch vừa vặn từ phía sau truyền đến.

“Cha, anh cả, anh hai, anh ba, sao mọi người đều ở đây cả vậy?” Lâm Quân Trạch hỏi xong mới nhìn thấy bác sĩ đứng bên cạnh, anh khẽ gật đầu.

“Lão tứ, con đến đúng lúc lắm, bác sĩ thông báo kết quả bệnh tình của mẹ con đây.” Cha Lâm khàn giọng nói.

Loading...