Thấy thời tiết tốt, Lâm Quân Trạch cũng mang cả vỏ chăn ra giặt sạch sẽ.
Lúc Hà Thúy đến thì thấy Lâm Quân Trạch đã ngồi xổm trong sân, hì hục giặt giũ quần áo.
Không nghĩ đến đã nhiều năm như vậy rồi nhưng Lâm Quân Trạch này đúng là chưa từng thay đổi.
Không biết Hà Thúy nghĩ đến cái gì, ánh mắt đột nhiên ảm đạm.
Một lúc lâu sau, chị mới bình thường lại, vừa khéo Lâm Quân Trạch cũng nhìn sang, Hà Thúy lập tức cười nói.
“Quân Trạch trở về từ tối qua sao?”
“Đúng vậy, chị dâu. Trong thời gian này làm phiền chị quá.” Lâm Quân Trạch nói chuyện nhưng động tác trong tay lại không dừng lại.
“Nói ra thì em và Tiểu Ý đúng là rất ăn ý với nhau, hôm qua Tiểu Ý cũng mới trở về. Lần này xem ra có thể ở nhà mấy ngày rồi.”
“Đúng vậy ạ, cũng ở nhà chơi với mấy đứa bé.” Mấy năm nay, hai người họ vì công việc riêng của mình nên thời gian làm bạn với con cái tương đối ít.
Bây giờ đã có thể bắt đầu thả lòng bớt rồi, chỉ hy vọng người một nhà có thể ở bên nhau, không làm gì, trò chuyện với nhau cũng không tệ.
Cộng thêm việc vào cuối tuần, mấy đứa bé được nghỉ, cả nhà có thể cùng nhau ra ngoại ô chơi.
Hiện tại Bắc Kinh bên này đã có nhiều nơi đề vui chơi rồi, còn có cả cố cung.
Bên này, Lâm Quân Trạch dọn dẹp nhà cửa, bên kia Cố Tri Ý ngủ một giấc đến mười giờ.
Lúc cô thức dậy, Lâm Quân Trạch đã phơi quần áo lên rồi, đến đồ ăn cho bữa trưa cũng đã mua xong.
Cố Tri Ý nhìn khắc trong sân là quần áo, chăn mền tung bay, vì vậy khóe mắt không nhịn được mà co giật.
Cho nên người đàn ông này từ đâu đến vậy? Sao khỏe thế này?
DTV
Cô lại nhìn mình: ...
Không nói cũng được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1022.html.]
“Vợ à, em dậy rồi à? Em chờ chút, anh hâm nóng bữa sáng cho em. Em lót dạ trước một ít đi, trễ chút nữa lại ăn trưa” Lâm Quân Trạch nhìn Cỗ Tri Ý, nụ cười trên gương mặt lại bỉ ổi như thế.
Tối thiểu trong mắt Cổ Tri Ý chính là như vậy.
Mặc kệ anh, trước tiên Cố Tri Ý muốn đi rửa mặt đã.
Lâm Quân Trạch lại không tự giác, vẫn là dáng vẻ mình không có làm sai gì cả, tự mình đặt bữa sáng còn nóng lên mặt bàn, còn thử nhiệt độ.
Cố Tri Ý trừng mắt liếc nhìn người nào đó, sau đó lại cúi đầu bắt đầu ăn.
“Đúng rồi, năm nay phải trở về nhà một chuyến. Nhà máy trong nhà đạt hiệu quả và có lời cũng không ít. Hồi trước, mẹ em còn gọi điện thoại cho em nói nhà bác cả lại bắt đầu náo loạn rồi.” Cố Tri Ý uống một ngụm cháo, thuận tiện nói chuyện với Lâm Quân Trạch.
“Được, năm nay anh còn mấy ngày nghỉ.” Lâm Quân Trạch khẽ gật đầu.
Hiện tại chức vụ anh đã cao hơn, rất nhiều chuyện chỉ cần ở phía sau sắp xếp cho tốt là được, cũng không có gì bận tâm.
Cố Tri Ý nhìn Lâm Quân Trạch ngồi đối diện, cô chỉ thấy một người đàn ông sắp bốn mươi tuổi, nhưng tinh thần và thể lực vẫn dồi dào như thế.
Cũng chẳng có gì khác biệt với mấy năm trước, muốn nói có thì chính là có thêm sự uy nghiêm giống như không cẩn thận mà toát ra bên ngoài.
Đây chính là cảm thụ rõ ràng nhất của Cố Tri Ý về người bên gối này của mình.
Năm tháng dường như rất ưu ái cho đôi vợ chồng họ, đã nhiều năm như vậy nhưng tình cảm của hai người càng ngày càng tốt, cảm giác như càng sống lại càng trẻ.
Có lẽ vì không quá nhiều bận tâm cho mấy đứa bé, sự nghiệp cũng trên con đường xuôi chèo mát mái, cha mẹ trong nhà vẫn còn khỏe mạnh.
Người trong thôn vừa nhắc đến nhà của Lâm Quân Trạch đều nói cuộc đời Lâm Quân Trạch chính là toàn thắng.
Đúng vậy. Vợ biết kiếm tiền, sự nghiệp vững bước thăng tiến, con cái đều hiểu chuyện. Hiện tại con trai lớn cũng đi theo con đường của cha, tương lai chắc chắn sáng sủa.
Mỗi lần nhìn thấy cả nhà này cũng chỉ khiến người ta cảm thán một câu: Ông trời không công bằng mà!
Chỉ là mấy người họ còn chưa trở về ăn tết thì đã nhận được tin tức mẹ Lâm sinh bệnh.
Vừa khéo Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch có vài ngày nghỉ nên lập tức dẫn mấy đứa bé trở về thành phố Triều bên kia một chuyến.