Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 1021

Cập nhật lúc: 2024-12-27 08:43:51
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vợ à, sớm vậy đã ngủ rồi sao?” Lâm Quân Trạch xích lại gần Cố Tri Ý, nhẹ giọng nói bên tai cô.

Hơi thở ấm áp này cứ thế mà phà lên lỗ tai của Cố Tri Ý, cũng may là đã tắt đèn, nếu không nhất định sẽ nhìn thấy lỗ tai Cố Tri Ý đã đỏ bừng.

“Không ngủ mà còn làm gì?” Sau khi Cố Tri Ý hỏi cái này ra miệng, không khí đột nhiên đóng lại.

Cố Tri Ý hận không thể cắn luôn đầu lưỡi của mình, cái này đúng là không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì!!!

“Ha ha, đương nhiên rồi...”

Lâm Quân Trạch nói bên tai Cố Tri Ý cái gì đó, lần này lỗ tai cô càng đỏ hơn.

Cố Tri Ý còn chưa kịp thẹn thùng thì lập tức cô cảm nhận được lỗ tai mình đã nóng ướt một mảng, một vật nóng ướt đang kẹp lấy lỗ tai cô.

Cố Tri Ý: !!!

Chuyện kế tiếp... càng không nằm trong khống chế của Cố Tri Ý nữa rồi.

Dừng lại!!! A aaa!!

Tối hôm qua bận bịu đến hơn nửa đêm, buổi sáng hôm sau Lâm Quân Trạch vẫn thức dậy tập luyện như mọi khi, tinh thần sảng khoái làm bữa sáng cho các con của mình.

“Cha, cha về rồi sao?” Khi Tam Bảo chuẩn bị rời giường và gọi em trai, em gái, nhưng đột nhiên cậu bé nhìn thấy hình dáng của một người đang bận rộn trong bếp.

Lần này càng ngạc nhiên hơn nữa.

Cha mẹ đều ở nhà cả.

“Đúng vậy. Tối qua cha đã trở về. Con đi gọi Đoàn Đoàn và Viên Viên thức dậy đi!” Lâm Quân Trạch nói hết lời thì ngẫm nghĩ, vẫn là để anh tự đi gọi con gái bảo bối vậy.

Bản thân anh đã đi gần nửa năm, cũng không biết heo nhỏ này cao lớn hơn không.

Thế là Lâm Quân Trạch tắt lửa, để Tam Bảo đi gọi Viên Viên, còn anh đến gọi Đoàn Đoàn dậy.

Hiện tại, Đoàn Đoàn ngủ ở một phòng khác, mỗi một đứa bé đều phải có không gian riêng của mình.

Cũng may trong nhà có nhiều phòng, mấy anh em mỗi đứa một phòng.

Sau khi Lâm Quân Trạch đi vào, anh nhìn thấy cô gái nhỏ đã đá chiếc chăn xuống chân, phần lớn của chiếc chăn đã rơi xuống giường rồi.

Vạt áo ở bụng cũng bị kéo lên, tư thế ngủ này có thể xem là khá phóng khoáng rồi.

Lâm Quân Trạch phải mất thời gian cười ra tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1021.html.]

DTV

Lúc này anh mới đến giúp cô bé kéo vạt áo xuống, sau đó lại nhẹ nhàng chọt vào má của Đoàn Đoàn.

“Đoàn Đoàn, nhìn xem ai về nhà rồi này?” Lâm Quân Trạch nhỏ giọng nói với Đoàn Đoàn trên giường.

Kết quả chọt hết nửa ngày mà người vẫn không tỉnh lại, nhưng cô bé cũng cảm nhận được có người đang chọt vào má mình, còn vỗ vào tay Lâm Quân Trạch.

Sau bao nhiêu lần không ngừng cố gắng, cuối cùng Đoàn Đoàn cũng mở mắt ra liếc anh.

“Cha.” Đoàn Đoàn hô lên một tiếng, sau đó lại nhắm mắt lại ngủ tiếp.

Lâm Quân Trạch cũng hết cách rồi.

Cô con gái này sao lại ham ngủ thế này?

“Đoàn Đoàn?” Lâm Quân Trạch không thể không dùng đến cách cưỡng chế.

Lần này Đoàn Đoàn đã tỉnh, cô bé cũng thấy rõ Lâm Quân Trạch trước mặt mình.

“Cha? Thật sự là cha?” Nói xong còn chưa tin, phải bấm một cái lên mặt Lâm Quân Trạch.

“A!” Lâm Quân Trạch khoa trương thốt lên.

“Con gái, cha biết con nhìn thấy cha rất kích động, nhưng con tự mà bóp mặt mình, sao còn bấm lên mặt cha?” Nghe thấy giọng nói của cha mình, lần này Đoàn Đoàn đã hoàn toàn xác nhận.

“Hì hì, cha đau đúng không? Vậy thì không phải con đang nằm mơ rồi.” Nói xong, Đoàn Đoàn đã lập tức quấn lên cổ Lâm Quân Trạch.

Lâm Quân Trạch gọi cô bé thức dậy, mặc quần áo, còn anh lại tiếp tục ra ngoài làm xong bữa sáng.

Viên Viên và Tam Bảo đã ở trong sân đánh răng rửa mặt rồi.

Chờ đến khi mọi người đã đông đủ, Lâm Quân Trạch mới gọi mọi người ăn cơm trước.

“Các con ăn cơm trước đi, mẹ còn đang nghỉ ngơi, trước tiên đừng gọi mẹ thức dậy.”

“Mỗi lần cha về nhà thì mẹ lại ngủ nướng.” Viên Viên nhỏ giọng thì thầm.

“Ừm, mẹ con là đại lười biếng.” Lâm Quân Trạch mặt không đỏ tim không đập nói.

Giống như cái người cố tình gây sự hôm qua không phải là anh.

Cũng may Cố Tri Ý còn chưa nghe thấy, bằng không đoán không chừng Lâm Quân Trạch phải ngủ trên sàn nhà.

Mấy đứa bé ăn sáng xong, tạm biệt Lâm Quân Trạch, mỗi đứa tự đến trường của mình.

Cố Tri Ý mới trở về hôm qua, bình thường thì Hà Thúy sẽ giúp đỡ giặt quần áo, nhưng Lâm Quân Trạch cảm thấy mình cũng không làm gì, vì vậy anh mang tất cả quần áo bẩn của hôm qua, và lấy cả quần áo của Cố Tri Ý ra đi giặt.

Loading...