Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 1020

Cập nhật lúc: 2024-12-27 08:43:49
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh đã rất có năng lực trong mấy nhiệm vụ trước đó, còn phát hiện ra mấy xương cá đù vàng kia, nghề nghiệp của Lâm Quân Trạch có thể nói là trên đường thuận lợi.

Đương nhiên, Cố Tri Ý cũng biết rất rõ sóng ngầm phun trào trong này.

Dù cho Lâm Quân Trạch không nói, một người lính nhỏ nhoi không quyền không thế, từng bước một bò lân vị trí bây giờ, không cần nói cũng biết trong đó có bao nhiêu gian khổ.

Nghe nói đây là nhiệm vụ cuối cùng của anh, sau này Lâm Quân Trạch chủ yếu sẽ chỉ củng cố ở hậu phương.

Nghĩ lại, Cố Tri Ý đã đến nơi này được hơn một thập niên rồi.

Thời gian đúng là nháy mắt trôi qua.

Bây giờ mấy đứa bé đã trưởng thành, lại không lâu nữa thì Đại Bảo cũng sắp cưới vợ.

Sau này, cô cũng sẽ có cháu.

Không thể không nói, thời gian thế này, Cố Tri Ý còn tưởng đây là một tác phẩm lớn vậy.

“Mẹ, mẹ đang nghĩ gì vậy?”

“Chắc chắn là mẹ nhớ cha, đúng không?”Đoàn Đoàn trêu chọc nói.

“Bắt đầu trêu chọc mẹ phải không?” Cố Tri Ý vừa nói đã muốn đi bắt Đoàn Đoàn.

Kết quả đứa bé này giống như con cá trạch, cơ thể cũng nhanh nhẹn chạy trốn.

“Hì hì. Mẹ, mẹ không cần mắc cỡ, con, anh trai và em trai đều biết .”

Hai người còn lại cũng che miệng cười.

Trong lúc nhất thời, bầu không khí giữa ba mẹ con có vẻ tốt.

Mấy mẹ con trở về chuẩn bị tắm rửa thì Lâm Quân Trạch đã trở về.

Lúc cửa bị gõ, Cố Tri Ý còn đang tò mò, lúc này đã là hơn nửa đêm, ai lại gõ cửa? Nhưng Cố Tri Ý cũng có lòng nghĩ đến Lâm Quân Trạch, nhưng lại cảm thấy không thể trùng hợp như vậy.

“Vợ à, là anh.” Không ngờ, người này vừa mở miệng lại đúng là trùng hợp như vậy.

Cố Tri Ý: ....

Vừa mở cửa ra đã nhìn thấy Lâm Quân Trạch phong trần mệt mỏi.

Không biết còn thật sự cho rằng nhiệm vụ lần này đã có vấn đề gì rồi, làm sao mà mỗi lần trở về nhà đều là dáng vẻ chật vật thế này.

“Hoàn thành nhiệm vụ rồi?” Cố Tri Ý mở cửa cho Lâm Quân Trạch vào, sau đó lại cài chốt cửa lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1020.html.]

“Ừm, hoàn thành rồi. Anh báo cáo xong thì lập tức trở về nhà luôn.” Lâm Quân Trạch cũng biết dáng vẻ mình hiện tại như thế nào, cho nên anh chỉ nói đơn giản.

Cố Tri Ý khẽ gật đầu, trước hết để anh đi vào nhà.

“Tiếp theo đây có ngày nghỉ không?”

“Ừ, có vài ngày nghỉ. Sau đó có thể phía trên sẽ bổ nhiệm xuống, đến lúc đó phải quay lại một chuyến.” Lâm Quân Trạch giải thích.

DTV

“Lần này anh không bị thương chứ?” Đại khái sau mỗi lần làm nhiệm vụ, lúc quay về cô đều sẽ hỏi một câu như vậy, hỏi như vậy trong lòng mới yên tâm.

“Không có việc gì cả, cũng chỉ là một số va chạm nhỏ.” Lâm Quân Trạch nhẹ nhàng nói.

Cố Tri Ý thấy anh như vậy thì không hỏi nhiều nữa, thuận tiện chỉ nói đến chính mình thời gian này cũng ở nhà, vừa dễ dàng có thể có nhiều thời gian ở cạnh mấy đứa bé hơn.

“Tam Bảo lớn vậy rồi, đâu còn cần em ở để ý nhiều như vậy?” Lâm Quân Trạch nhịn không được mà nhỏ giọng oán trách.

Cố Tri Ý:...

Người này bao lớn rồi mà còn ăn dấm của Tam Bảo?

“Vậy con gái anh bây giờ cũng lớn rồi, xem ra cũng không cần anh để ý nhiều nữa.

“Sao có thể so sánh được?” Lâm Quân Trạch lại bắt đầu tiêu chuẩn kép rồi.

Cố Tri Ý cũng đã quen với những biểu hiện này của anh rồi.

Cô liếc Lâm Quân Trạch.

“Vợ à, cùng nhau tắm không?” Lâm Quân Trạch thấy thời gian không còn sớm nữa nên mặt mày ám chỉ nhìn Cố Tri Ý.

“Anh tắm đi, em đi ngủ.” Cố Tri Ý nói xong lập tức chạy trối chết.

Lâm Quân Trạch ở sau lưng nhìn thấy cô thế này thì nhịn không được mà cười khẽ một tiếng.

Bây giờ cũng không cần nấu nước nữa, cứ trực tiếp dùng khí ga là được.

Lâm Quân Trạch tắm rửa kỳ cọ sạch sẽ từ đầu đến chân một lần, nếu không vợ anh chắc chắn sẽ không cho anh lên giường ngủ chung.

Lâm Quân Trạch rón rén tắt đèn, sau đó lên giường.

Thật ra, Cố Tri Ý còn chưa ngủ, nhưng lại sợ người đàn ông này làm loạn, vừa làm nhiệm vụ trở về, vẫn nên để anh nghỉ ngơi trước đã.

Hết lần này đến lần khác Cố Tri Ý luôn quan tâm đến người nào đó, nhưng người nào đó lại không biết lại bắt đầu táy máy tay chân với Cố Tri Ý đang ‘ngủ say’ bên cạnh.

“Anh muốn làm gì?” Cố Tri Ý nhỏ giọng oán trách.

Loading...